Trang chủ Em & tôi Cuộc sống Nói sai về chống covid-19 ở Việt Nam bệnh nhân 17 bị chính độc giả Mỹ ném đá tơi tả

Cuộc sống

Nói sai về chống covid-19 ở Việt Nam bệnh nhân 17 bị chính độc giả Mỹ ném đá tơi tả

Tờ The NewYorker hôm 21/9 đăng tải một bài viết có đề cập đến bệnh nhân mắc COVID-19 số 17 của Việt Nam, người được xác định dương tính với virus SARS-Cov-2 vào ngày 7/3/2020 - sau 22 ngày đất nước không mắc bất cứ ca mới nào.

Vào tháng 2 vừa rồi, thế giới phải đối diện với một thảm họa dịch bệnh vô cùng tồi tệ và đừng quên rằng, đến nay, dịch bệnh vẫn ám ảnh thế giới bên ngoài. Hồi ấy tại phương Tây, số lượng người nhiễm và thiệt mạng liên tục tăng cao, tình hình lây nhiễm dịch bệnh tồi tệ. Lúc ấy, Việt Nam phải đối diện với hai câu hỏi hóc búa: Một là tạm ngừng nhập cảnh với toàn bộ các chuyến bay vào Việt Nam. Hai là kiểm soát luồng người nhập cảnh dựa trên sự khai báo thành khẩn về lịch trình di chuyển của họ tại các vùng có dịch.

Tuy nhiên, có một người, hay nói thẳng ra bệnh nhân số 17, bất chấp quy định phòng dịch được đưa ra, khai báo không trung thực, che giấu lịch trình di chuyển, không đến cơ quan chức năng để kiểm tra y tế... Chính vì việc vô trách nhiệm với bản thân và xã hội, bệnh nhân số 17 này đã lây bệnh cho nhiều người khác, trong đó có người thân của bệnh nhân số 17 rơi vào cảnh “thập tử nhất sinh”, khiến hàng chục triệu người Việt lo lắng, lao đao, mất ăn mất ngủ.

Câu chuyện đáng nhẽ đã dừng lại từ lâu, nhưng mới đây, tờ The New Yorker - một tạp chí chuyên bình luận chính trị, xã hội, phê phán hiện thực khá nổi tiếng tại Mỹ, đã lấy trường hợp của bệnh nhân số 17 để bàn về sự lên án trên không gian mạng.

Điều bất hợp lý đầu tiên mà tờ này phản ánh đó việc “tẩy trắng” trường hợp BN17 từ một người thiếu trung thực trong việc khai báo lịch trình di chuyển, cung cấp thông tin gian lận thành một “nạn nhân vô tình” mắc bệnh. Tờ này đưa ra thông tin về việc người bạn đi cùng BN17 cũng mắc bệnh trước đó, nhưng tờ này cho rằng những thông tin này không cần thiết phải đưa ra với cơ quan chức năng tại Việt Nam. The New Yorker cho rằng tại phương Tây, các thông tin này được bảo mật và “không ai ngoài gia đình và bạn bè của họ được phép biết rằng họ bị bệnh”. The New Yorker cần phải biết rằng, Việt Nam có luật pháp của Việt Nam, phương Tây có luật pháp của phương Tây, không thể áp dụng những quy định của phương Tây vào Việt Nam. Với lại, mỗi ngày có cả vài ngàn người nhiễm, nếu đưa ra hết lịch trình của từng người thì độ dài bài báo phải dài tương đương một tập sách Harry Potter. Vậy thì đưa ra làm gì nữa? Thời điểm “vàng” khống chế dịch bệnh đã qua rồi.

Bài báo trên The NewYorker đã nhận phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ cộng đồng mạng Việt Nam và từ chính những độc giả Mỹ
Bài báo trên The NewYorker đã nhận phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ cộng đồng mạng Việt Nam và từ chính những độc giả Mỹ

Quy định phòng chống dịch thì như hạch mà lại cứ tự coi là kiểu mẫu, đòi áp quy định nơi chống dịch kém vào nơi chống dịch tốt hơn, bắt ép các các quốc gia khác phải tuân theo là thế nào?

Xem thêm: Độc tài cộng sản và câu chuyện tại sao Việt Nam bị nghi ngờ dấu dịch?

Ngoài ra, tại sao BN17 và tờ này không đặt ra giả thuyết rằng, nếu BN17 khai báo thông tin trung thực, báo cáo đúng lịch trình di chuyển, chấp nhận cách ly ngay từ đầu thì liệu có ai lên án hay không? Có ai đào bới thông tin cá nhân hay không? Hãy chú ý rằng, với các trường hợp mắc bệnh từ nước ngoài về, cơ quan chức năng Việt Nam sẽ chỉ công khai một số thông tin cơ bản như từ quốc gia nào về, chuyến bay số hiệu bao nhiêu, quê quán, độ tuổi và kèm theo đó là dòng chữ “đã cách ly sau khi nhập cảnh”.
Ngoài ra, trong hơn 1000 trường hợp nhiễm bệnh đã được ghi nhận đến nay, có bao nhiêu bệnh nhân bị lên án? Có thể kể thêm trường hợp BN178, nhưng cũng như BN17, người này bị lên án do khai báo không trung thực, gian dối, gây khó dễ cho việc phòng chống dịch bệnh.

Tiếp theo nữa, tờ The New Yorker này tiếp tục vu cáo rằng chính quyền Việt Nam trút giận lên BN17 vì BN17 phá hỏng kế hoạch “tuyên bố hết dịch”. Đến nay, chính quyền Việt Nam chưa từng có bất cứ tuyên bố thắng dịch nào, vậy mà một tờ báo ở tận đâu, biết rõ rằng một kế hoạch tuyên bố chống dịch sắp được đưa ra. Tờ này còn thông tin thêm rằng, chính quyền Việt Nam đã lan truyền những thông tin gây sợ hãi đến người dân, bắt những người dân Hà Nội nói chung và khu phố mà BN17 sống nói riêng, thực hiện giãn cách xã hội, cấm không được đi ra khỏi nhà. Đến cuộc họp khẩn cấp giữa đêm nhằm mục đích truyền tải thông tin đến người dân, bàn các biện pháp chống dịch ứng phó của cơ quan chức năng cũng bị tờ này “bôi đen” thành một buổi họp tấn công BN17.

Và tờ này, cùng với Daily Mail, sử dụng cụm từ “như nhà tù” để nói về một bệnh viện phục vụ người nước ngoài cách ly tại Việt Nam.

Điều đáng khinh nhất trong bài viết của The New Yorker là việc chị gái của BN17 cho rằng những người chỉ trích em gái cô là những người nghèo, ở giai cấp thấp vì những người chỉ trích không có nhiều đặc quyền, không được đi du lịch nước ngoài như chị em cô.

Vậy, xin liên hệ đến trường hợp của BN32, vốn là con gái của chủ tịch tập đoàn nổi tiếng ở Việt Nam, có ai chỉ trích BN32 hay không? Không hề. Thậm chí, BN32 còn được gửi những lời nhắn, lời chúc mong sớm khỏi bệnh. Vì sao? Vì BN32 di chuyển về Việt Nam chữa bệnh bằng máy bay riêng, tuân thủ triệt để các quy định phòng chống dịch bệnh của Việt Nam. Sau khi khỏi bệnh, bệnh nhân này còn gửi lời cám ơn đến y bác sĩ Việt Nam kèm theo những món quà từ thiện góp sức vào công cuộc chống dịch. Cũng là những người giàu có, nhưng cách hành xử khác nhau, trách nhiệm với xã hội cũng khác, chứ đừng nghĩ rằng cầm hộ chiếu Anh Quốc rồi thì có thể vứt bỏ nguồn gốc Việt Nam, khinh bỉ đồng bào trong nước.

Hay như trường hợp bệnh nhân phi công - người mà tưởng như sẽ bị tử thần kéo đi, nhưng vẫn được các bác sĩ Việt Nam cứu sống. Có ai kêu ca rằng chữa trị cho bệnh nhân phi công tốn kém không? Có ai phê phán việc “chày cối” cứu chữa người này không? Thực ra là có, nhưng vô cùng ít, chỉ có lũ tự nhục mới làm vậy, còn những người Việt Nam chân chính khác thì không.
Cần phải nhớ rằng, chính Việt Nam chứ không phải là Anh Quốc, mới là nơi đùm bọc, che chở và cứu giúp. Hãy nhìn cách mà phương Tây cứu chữa người chị của BN17, nói đâu xa, ngay trong The New Yorker đã đề cập, đó là nhập viện trong một tuần, sau đó trở về nhà, khỏi bệnh tại nhà. Còn tại Việt Nam, BN17 được ở trong viện gần 3 tuần cho đến khi xác nhận âm tính 3 lần. Vậy mà khi nói về y tế phương Tây, người chị nói rằng: “rất biết ơn”, còn nói về Việt Nam, thì lại toàn là những lời trách móc.

Sau tất cả, những gì mà chúng nhận được là gì? Những lời đồn đoán thất thiệt từ chính người mà chúng ta đã cứu chữa, người này còn bỏ qua tất cả những cáo buộc vô căn cứ của các tờ báo nước ngoài nhắm vào Việt Nam. Thậm chí hùa theo những điều đó, đóng vai người bị hại, tự cho rằng bản thân “thượng đẳng” hơn và rồi chỉ trích ngược lại đồng bào trong nước. Rồi những người nước ngoài đọc được bài báo, họ sẽ nghĩ gì về Việt Nam?

Xem thêm: Blog abamyblanchard - Du học sinh thượng đẳng và đám dân đen, thông cảm và hẹp hòi

Có thể dùng tiền để mua truyền thông phương Tây, nhưng không thể mua được dư luận trong nước, đừng tưởng có tiền thì mua cái đếch gì cũng được. Hơn hết, đừng dùng tiền để viết bài bôi đen Tổ Quốc.

5 ( 1 bình chọn )

Chia sẻ Chia sẻ
Nơi mà mình nói về mọi thứ. Đúng là vậy đấy, mọi thứ trên thế gian này

Ý kiến bạn đọc (0)

Hi sinh giữa thời bình

17/10/2020 12h:22

248

Một người anh hùng, không hẳn phải là người mạnh nhất, có kỹ năng sắc bén nhất, càng không phải là một người được trang bị hiện đại nhất. Một người anh hùng, là một người dám dấn thân, dám vì người khác mà hi sinh.

Jimmii Nguyen: Cho cần hay cho cá?

15/10/2020 09h:40

131

Jimmii Nguyen đặt ra câu hỏi rằng, tại sao cung cấp "con cá" chứ không cung cấp "cần câu? Tại sao chính quyền không hỗ trợ cho mỗi hộ gia đình một xuồng hơi chất lượng cao miễn phí?

Từ thiện và trách nhiệm, đám trẻ và người lớn

15/10/2020 08h:48

98

Khi nhắc đến cộng đồng hâm mộ K-pop nói chung, người ta sẽ nghĩ ngay đến điều gì? Một đám trẻ trâu hay những người đang học lớn? Một đám con nít cuồng thần tượng với suy nghĩ nông nổi và bất cần?

Vietnam: Connecting East Africa - Hành trình "mang chuông đi đánh đất người" của Viettel tại các quốc gia châu Phi

12/10/2020 07h:07

206

Trước khi Viettel đến, một số quốc gia châu Phi dường như đã bị phần còn lại của thế giới lãng quên vì cơ sở hạ tầng liên lạc tại các quốc gia này đã khá cũ kỹ, lạc hậu,...

Sofm: Tự hào hay không?

10/10/2020 09h:59

143

Không quá khi nói, SofM là niềm hy vọng lớn nhất của người hâm mộ Việt Nam trong giải đấu năm nay, một giải đấu mà chúng ta dường như chỉ luôn ở cửa dưới.

Vụ án Na Young và án tử hình dành cho những kẻ hiếp dâm tại Việt Nam

26/09/2020 07h:21

174

Năm 2008, một trong những sự kiện gây chấn động và tranh cãi nhất Hàn Quốc đã diễn ra, đó là vụ án Na Young. Tại vụ án này, một bé gái 8 tuổi trên đường đi học về đã bị tên yêu râu xanh say rượu cưỡng hiếp và tra tấn tại một nhà vệ sinh công cộng. Vụ án này đã được phản ánh lại một cách rất chân thực qua một tác phẩm điện ảnh ra đời vào năm 2013 mang tên: Hope. 

Cùng chủ đề

Bài viết mới