Trang chủ Em & tôi Truyện dài Tuổi thơ dữ dội - Phần 1

Truyện dài

Tuổi thơ dữ dội - Phần 1

Hồi nhỏ tôi thường nghe má kể "Khi con vừa lọt lòng thì má bị giặc bao vây, má túm vội con bay qua mấy con mương, chạy ra cánh đồng, lủi vô ruộng lúa mùa đang rộ chín vàng... Giặc đuổi theo sát nách, lùng sục khắp nơi... Trời nóng hầm hập, lá lúa cứa da con, sữa má chưa kịp về nên con đói lả... má lo con khóc nhưng con im thin thít không hề ọ ẹ... Tìm mãi không được nên chúng rút đi..."

Năm 1960... Tôi 4 tuổi... vẫn nhớ như in...

Cha mẹ tham gia kháng chiến, cả gia đình tôi sống trong vùng giải phóng tại xã Tam Phước, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Thỉnh thoảng nghe báo động giặc càn thì ba cõng tôi, cả nhà dắt díu nhau chạy giặc để tránh bom đạn... Có lần mẹ đưa chị em tôi xuống căn hầm bí mật tối om, ẩm thấp dưới lòng đất. Mẹ dặn:

- Hai chị em con ở đây, im lặng, có nghe bất cứ ai gọi, tiếng động gì cũng không được lên tiếng. Chỉ khi nào đúng người nhà mình mở nắp hầm mới được thò đầu ra, nghe chưa.

- Dạ, con hiểu rồi. Cảnh giác giặc mà. Con bảo vệ chị cho. Ba má đừng lo, mau chạy đi kẻo giặc tới bây giờ.

Cả nhà phì cười vì câu nói tài khôn rất "cụ non" của tôi.

Những lúc tạm yên đạn bom thì chị em tôi cắp sách tới trường. Hồi đó mới 4 tuổi đầu, tôi nằng nặc xin ba cho đi học, ba đưa tôi tới lớp vỡ lòng sớm một tuổi. Chị tôi 6 tuổi học lớp một cùng trường. Một hôm, giờ ra chơi không thấy chị đâu, tôi đi tìm... Thấy có một đám đông con nít túm tụm hò hét ở phía sau trường, tôi lao tới, chen vô thì chứng kiến chị tôi đứng ngẩng đầu lên trông rất oai... trước bụi ớt hiểm, nước mắt, nước mũi giàn giụa, há miệng xuýt xoa... Đứng đối diện là một bạn trai cùng lớp với chị, mặt mày nó cũng chèm nhèm y chang... Đám đông hò reo "cổ vũ" ầm ĩ. Hai đấu thủ thách thức nhau:

- Tao nói rồi, con gái mà làm được gì. Chịu thua đi, tao tha cho - thằng con trai khiêu khích.

- Tao thách luôn cả nhà mày đó - chị nói đanh gọn.

- Mời mày tiếp tục...

- Mời.

- Phải ớt chín, nhai nát, không được nuốt trộng- đứa con trai lên tiếng.

- Tao chấp, đừng nhiều lời. Mời - Chị trả đũa.

Và cứ vậy mỗi đứa tiếp tục bứt từng trái ớt chín, xòe ra trước đám đông rồi bỏ vô miệng nhai... Liên tục hết trái này tới trái khác, nước mắt, nước mũi đứa nào đứa nấy chèm nhèm thấy thương mà không ai chịu thua ai.

Mặc dù mới 6 tuổi đầu, chị đã biết ăn ớt cay, ăn khổ qua đắng... nhưng giờ đây thi nhau ăn quá nhiều ớt nên mũi dãi lòng thòng, mặt mày đỏ gay... Còn tôi, tuy chưa hề biết ăn cay, lỡ ăn phải cay là bỏ cơm luôn nhưng thấy mắt mũi chị tèm lem, môi đỏ chót, miệng cứ há ra xuýt xoa... Chịu không nổi, tôi tìm cách tiếp sức cho chị nên lao vô:

- Ê, thằng kia. Mày đừng ỷ con trai ăn hiếp con gái. Đồ hèn. Tao nhỏ hơn mày 2 tuổi nè. Mày dám đấu với tao hôn?

- Được. Tao chấp cả hai chị em nhà mày - nó trả lời gọn lỏn.

- Không cần. Chỉ mình tao thôi. Tao chấp mày 2 tuổi luôn đó - Tôi đứng dạng hai chân, hai tay đưa lên chống nạnh, tạo dáng hùng dũng, mở to hai mắt nhìn thẳng mặt nó, thách thức.

- Con nhỏ này tránh ra mau, muốn chết hả- Chị đẩy tôi ra.

- Chết sao được, chị dang ra, để em xử nó... - Tôi xô chị ra.

- Em ăn ớt dùm chị để ba má đánh đòn chị à? Lui ra đi!

- Không nói ba má làm sao biết. Chị tránh ra.- Tôi kiên quyết.

Hai chị em đang giành nhau thi ăn ớt với đối phương thì tiếng trống trường vang lên báo hiệu hết giờ ra chơi. Tôi mừng quá! Cả đám tản ra, chạy về lớp...

Cuối năm học, cả lớp tôi đều được nhận thưởng như nhau. Mỗi phần 2 quyển vở 50 trang. Riêng tôi nhất lớp nên phần thưởng khác biệt gồm 5 quyển vở 50 trang và một hộp bút chì màu thật đẹp. Hôm đó không hiểu chị đâu mà tôi nhận phần thưởng rồi đi bộ về một mình. Trên đường về, không may gặp "kẻ cướp", một thằng cùng lớp, hơn tôi một tuổi, nó chặn đường:

- Con kia. Muốn sống thì đổi phần thưởng của mày cho tao.

- Mày ăn cướp hả? Muốn phần thưởng như tao thì học giỏi đi rồi được. Học dở còn đi ăn cướp à.

- Tao không nói nhiều. Đưa đây ngay. - Dứt lời nó nhào vô cướp liền.

Hai bên "giao chiến" quyết liệt. Tới khi nó bỏ cuộc thì mặt mày, mình mẩy tôi bầm giập tả tơi... Tôi ôm phần thưởng, cố lê chân về nhà, ba chạy ra ôm tôi, hỏi:

- Sao thế này? Con đánh nhau với đứa nào? Hay đứa nào ăn hiếp con?

- Dạ, không sao đâu, ba đừng lo, con quánh nhau với thằng ăn cướp.

- Con bị cướp? Cướp cái gì? Ai cướp? Ở đâu? - Ba hỏi dồn dập.

- Nó học dở mà đòi cướp phần thưởng nhất lớp của con, con không chịu, nó quánh con, con quánh lại không cho nó cướp. Nó mạnh quá con làm hổng lại, con kêu cứu nên nó mới bỏ chạy. Con muốn xử tên cướp cạn. Ba cõng con tới nhà nó đi!

- Chi vậy con?

- Dạ, Để cho ba má nó biết tội của nó, dạy nó cho nó chừa thói hư, mai mốt không dám đi ăn cướp, không ăn hiếp con nữa.

Ba cõng tôi tới trước cửa nhà nó rồi thả tôi xuống. Thấy khách, ba má nó bước ra. Tôi tới trước mặt ba má nó, khoanh tay:

- Dạ thưa cô chú, con của cô chú chặn đường quánh con để cướp phần thưởng của con nè. Cô chú gọi bạn ra đây để con thưa chuyện với cô chú trước mặt bạn.

Ba má nó gọi nó ra trước mặt tôi. Nghe tôi tả lại chuyện xảy ra, má nó hỏi nó "bạn nói đúng không? Con có gì để nói không?". Nó nín thinh, không nói được câu nào. Ba nó tẩn cho nó một trận nên thân rồi bắt nó khoanh tay xin lỗi tôi, hứa từ nay không dám như vậy nữa. Từ đó về sau, thấy tôi từ xa, nó liền tránh mặt.

Mùa hè năm 1961 chiến tranh ngày càng ác liệt. Những trận càn của giặc dầy hơn. Bom đạn Mỹ thường xuyên dội xuống đầu dân lành, làng mạc tiêu điều, xơ xác, trường lớp tan hoang, dân chúng kéo nhau tản cư nên xóm giềng quạnh hiu. Ba má biểu 2 chị em tôi dắt nhau về ngoại để tránh đạn bom. Hai chị em đành rời xa tổ ấm của mình, dắt díu nhau về ngoại để nương nhờ. Kể từ đó tuổi thơ của hai chị em tôi côi cút, xa vòng tay của đấng sinh thành. Mặc dù bà ngoại rất thương các cháu nhưng không thể bù đắp...

Nhà ngoại thuộc hàng khá giả, nền nếp, gia giáo. Ông ngoại rất phong kiến. Quan điểm của ông là "con gái đặt đâu phải ngồi đó". Dựng vợ, gả chồng phải "môn đăng hộ đối". Con gái gả chồng rồi thì là con người ta, sướng khổ gì cũng không được quay về nhà. Vậy mà má tôi không nghe lời ông, đi làm cách mạng rồi làm lễ "tuyên bố" (cưới) với người không "môn đăng hộ đối". Ba tôi quê miền đông, thuộc bần cố nông, mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Lúc 11 tuổi, cha phải đi làm mướn để nuôi em gái 4 tuổi tới lúc trưởng thành thì hai anh em cùng hoạt động cách mạng rồi xa nhau. Ông ngoại không nhận ba tôi là rễ cho tới khi ba tôi hy sinh thì ông mới giật mình nhìn lại... Khi ba chết, tôi thấy những giọt nước lăn trên đôi má già nua của ông... Sau đó ông tìm tôi để xin lỗi thì tôi đã rời đi, ông mỏi mòn chờ đợi nhưng tôi nào hay biết... Tới lúc nghe tin ông sắp lâm chung, tôi vội vã về thăm...

Gặp tôi, ông rất mừng. Ông đưa đôi bàn tay gầy guộc nắm lấy tay tôi, ông nói "Ông chờ con lâu lắm rồi, sao giờ con mới chịu về thăm ông? Ông chờ để xin lỗi con rồi ông theo tổ tiên... ". Những giọt nước mắt khổ sở muộn màng trào ra, đọng lại trong hốc mắt già nua đầy nỗi day dứt, hối hận của ông... Ông kể:

Hồi ba con bị giặc Mỹ giết, ông suy nghĩ rất nhiều, ông quá hối hận vì đã cư xử thậm tệ với ba, má con, với các anh chị em con nên ông kiếm con để xin lỗi thì không thấy con đâu nữa. Ông hỏi bà thì bà nói "ba nó chết nó đau đớn quá nên đi đánh giặc luôn rồi". Lúc đó ông có cảm giác như vừa đánh mất thứ gì thật quý giá. Con lặng lẽ đi mà không nói với ông một lời, ông bị hụt hẫng...

Kể tới đây ông dừng lại thở dốc. Thấy ông yếu quá, tôi nói "thôi ngoại nghỉ đi, đừng nói nữa kẻo mệt". Ông biểu tôi ngồi im nghe để ông được nói hết những day dứt trong lòng lần cuối trước khi đi gặp ba tôi. Ông nghẹn ngào kể tiếp:

Ông có lỗi với ba con nhiều lắm... Hồi đó ba má con dắt nhau về đây quì lạy ra mắt ông... Ông chửi nó thậm tệ bởi "gối rơm không theo phận gối rơm... ". Ông càng chửi rủa, xua đuổi nó đi... nó càng mềm mỏng, hiếu thảo. Dù bị đay nghiến thế nào nó cũng lặng im không cãi lại ông một lời, cũng không hề tỏ thái độ bực tức hay phản kháng, vẫn cứ cơm bưng, nước rót cho ông hằng ngày... Ông nghĩ nó lì lợm, thiếu lòng tự trọng "cố chịu đấm ăn xôi" nên càng nặng lời. Má con chịu không nổi những cay nghiệt của ông nên cãi lại. Nó rầy má con "Em không được cãi lại ba... Tại em dâu không hiểu nên có những lời không đúng làm ba hiểu sai... Mình không có nhiều thời gian báo hiếu cha mẹ đâu... ".

Kể tới đây ông lại nấc lên... Dừng một chút lấy hơi, ông kể tiếp:

Ba con về ở đây đúng một tuần thì nó dắt má con tới trước mặt ông. Hai vợ chồng quỳ lạy, nó thưa với ông: "Thưa ba, con cảm ơn ba đã sinh ra vợ con để giờ đây chúng con được sống bên nhau cùng kháng chiến. Con chỉ có được một tuần về đây làm rể trả hiếu cho ba. Thời gian qua nếu con có làm gì phật ý, con xin lỗi ba. Giờ thì vợ chồng con xin phép dắt nhau đi đánh giặc. Chiến tranh ngày càng ác liệt, không biết con có còn được quay về đây thăm ba nữa không? Con kính chúc ba má luôn khỏe mạnh. Con xin phép ba, vợ chồng con đi".

Lúc đó ông nghĩ "Chúng mày đi cho khuất mắt tao, đừng nghĩ chuyện quay về đây cho uổng công". Chuyện không dừng lại ở đó, ông có mỗi thằng con trai độc nhất đang đi lính kiểng cho Pháp yên ổn, nó cũng "dụ dỗ" đi "làm cách mạng" lao vô vùng mưa bom bão đạn. Còn anh chị em con thì nó lại đưa về đây ở để "xí phần". Rồi cậu con chết. Ông quá đau lòng, mợ dâu con nói "Anh chị sáu rủ rê chồng con theo Việt cộng cho chồng con chết để chiếm tài sản đó ba thấy không? Anh chị ấy đưa các con của anh chị về đây để xí phần đó ba... ". Lúc đó ông đau đớn quá nên nghe lời con dâu mà liên tục chửi bới, xua đuổi chị em con... Cho tới khi ba con bị giặc Mỹ giết hại thì ông bừng tỉnh "Chẳng lẽ má con cũng muốn giết chồng nó sao!" Chiến tranh thế này không biết chừng rồi má con cũng theo chồng, theo em luôn... Rồi tới con cũng đi đánh giặc...

Ông ngừng giây lát rồi tiếp:

Con ơi, trong 3 chàng rể của ông chỉ có ba con là không "môn đăng hộ đối" nhưng ba con là rể quý nhất của ông mà ông không biết đón nhận, ông quá cay nghiệt với nó, tới khi ông hiểu ra thì ba con không còn... Ông ân hận lắm.

Ông nói trong hơi thở yếu ớt nhưng ông không chịu ngưng, có lẽ ông lo nếu dừng sẽ không còn cơ hội được giải bày với tôi những chất chứa trong lòng ông bấy lâu nay. Ông tiếp:

Trời Phật thương cho ông được gặp lại con trước khi ông lìa đời, ông mừng lắm. Những cay nghiệt của mợ dâu, con tha thứ cho nó nghen. Lỗi là tại ông có nhiều tài sản... Ông xin lỗi con, nói với má con ông xin lỗi nó. Còn ba con thì để ông đi tìm nó xin lỗi, ông sắp gặp nó rồi, không biết nó có chịu gặp ông, có chịu tha thứ cho ông không nữa!?.

Ông nói trong hơi thở đứt quãng. Tôi thương ông đã nhiều năm qua sống trong day dứt mà tôi không hề hay biết... Tôi phải làm gì để ông được thanh thản ra đi nhẹ nhàng... Tôi nhìn ông với ánh nhìn thật ấm áp, chứa đựng tất cả tình yêu thương của cả ba má, các anh chị em tôi cộng lại rồi nói với ông:

- Dạ, Con không buồn ông đâu, ba má con cũng rất thương ông, không ai buồn gì ông đâu, ông hãy thanh thản nghe ông, ba con luôn chờ đón để được làm rể của ông mà.

Nghe những lời của tôi, ông mở to mắt trìu mến nhìn tôi lần cuối, nở nụ cười thật hiền rồi trút hơi thở cuối cùng. Ông đã ra đi...

Trở lại câu chuyện hồi 2 chị em dắt nhau về ngoại nương nhờ....

Ông ngoại coi việc phải nuôi cháu ngoại là "nỗi nhục" của ông. Khi hai chị em tôi về ở, ông cho con dâu và các cháu nội tách ra ăn riêng để "không phải phiền phức vì cháu chồng". Rất, rất nhiều lần, khi có lời ra tiếng vào của con dâu thì ông chửi bới ầm ĩ xua đuổi chị em tôi. Bà ngoại bênh vực chị em tôi thì ông xúc phạm luôn bà không chút e dè. Nhiều lần, những lúc bà ngoại đi vắng, mặc dù hai chị em tôi rất ngoan, không hề phạm lỗi, dù biết chắc chắn mợ dâu vu oan 2 cháu "lấy trộm tiền ông" nhưng ông vẫn lấy đó làm cớ để xua đuổi hai chị em tôi ra khỏi nhà. Hai chị em tôi phải dắt nhau ra bờ dừa chờ bà ngoại tới tối mịt, bụng đói meo, lấy nước mắt thay cơm... Bà ngoại thương các cháu nên rất cơ cực.

Thương nhất là anh ba tôi, những lúc chiến tranh quá ác liệt, ba má biểu anh về ngoại tạm lánh nạn, anh không được ông ngoại đón nhận nên phải sống lưu lạc với bà con, xóm giềng. Những lúc quá nhớ 2 em gái, anh lần mò tới nhà ngoại, lấp ló ngoài đường để nhìn các em thì bị mợ dâu phát hiện, mợ bịa chuyện la lên ầm ĩ nhằm mượn tay ông ngoại xua đuổi anh: "ba ơi, ra xem thằng Hoàng đang rình mò nhà mình, nó đang lấy đá chọi mấy trái xoài trên cây ngoài vườn của ba kìa... ". Ông ngoại nghe con dâu la lên thì không phân biệt phải trái, đang vót nang, ông xách dao chạy ra chửi rủa, đuổi xua... anh phải ba chân bốn cẳng bỏ chạy... Hai em gái đau lòng nhìn theo bóng anh cho tới khi khuất dạng... ngơ ngác như chim lạc đàn...

Khai giảng niên học 1961-1962, bà ngoại dắt hai chị em tôi tới trường Tiểu học Cái Nứa. Chị tôi 7 tuổi vô lớp 4 (lớp 2). Tôi 5 tuổi cũng đòi vô học cùng lớp 4 (lớp 2) với chị. Bà không đồng ý:

- Con 5 tuổi phải vô lớp vỡ lòng chứ.

- Dạ, con đã học xong lớp vỡ lòng rồi, nhất lớp đó ngoại.

- Vậy thì con vô học lớp 5 (lớp 1)

- Dạ, ngoại đưa con vô lớp 4 (lớp 2) học cùng chị đi. Con không học lớp 5 (lớp 1). Ngoại không đưa con vô lớp 4 (lớp 2) thì con không học đâu.

- Con mới 5 tuổi làm sao học lớp 4 (lớp 2)? Liệu có học nổi hôn?

- Dạ, ngoại cứ đưa con vô lớp 4 (lớp 2) đi, con hứa con sẽ nhất lớp, nếu không thì ngoại cứ đánh đòn con.

- Chắc hôn đó con?

- Dạ, con hứa chắc mà.

Bà ngoại dắt tôi ra nhà hiệu trưởng xin cho tôi vô lớp 4 (lớp 2) học cùng với chị. Thầy hiệu trưởng nhìn tôi, lắc đầu:

- Em mấy tuổi?

- Dạ thưa thầy, con 5 tuổi.

- Con học vỡ lòng chưa?

- Dạ, con nhất lớp vỡ lòng.

- Con học lớp 5 (lớp 1) chưa?

- Dạ, thưa thầy, con chưa học lớp 5 (lớp 1) nhưng con không học lớp 5 (lớp 1) đâu. Thầy cho con học lớp 4 (lớp 2) đi, nếu con học không được thì thầy phạt gì con cũng chịu hết.

Thầy đưa tôi viên phấn và tấm bảng. Thầy bắt đầu kiểm tra kiến thức lớp 5 (lớp 1). Kiểm tra xong, Thầy hỏi:

- Con học lớp 5 (lớp 1) hồi nào?

- Dạ, con chưa học lớp 5 (lớp 1).

- Chị con học lớp 5 (lớp 1) con hay ngồi cạnh à?

- Dạ, chị học, con hay ngồi chơi bên cạnh.

- Được rồi. Thầy đồng ý cho con vô lớp 4 (lớp 2)

- Dạ, con muốn học chung lớp 4 (lớp 2) với chị.

Thầy hiệu trưởng dẫn tôi và bà ngoại tới lớp 4. Lướt mắt thấy chị, tôi liền chạy tới chen vô ngồi bên cạnh. Cô chủ nhiệm gọi. Tôi chạy lên đứng cạnh cô, khoanh tay. Thầy nói:

- Đây là học sinh mới của cô.

- Dạ, thưa thầy, hình như em nó ở tuổi học vỡ lòng?

Cô giáo nhìn tôi, lắc đầu. Cô hỏi tôi mấy tuổi, học gì rồi... Hỏi xong cô từ chối nhận tôi vào lớp. Thầy hiệu trưởng ra sức thuyết phục, cuối cùng cô nói với tôi:

- Cô kiểm tra em, nếu đạt thì cô nhận, không thì thôi nghen!

- Dạ...

Tôi lên bảng, cô "quay" tôi một hồi, dừng lại hỏi:

- Em học lớp 5 (lớp 1) hồi nào?

- Dạ, em chưa học lớp 5 (lớp 1).

Cô mở to mắt nhìn tôi:

- Thôi được rồi. Em vô ngồi bàn đầu.

Tôi khoanh tay lễ phép đề đạt nguyện vọng:

- Dạ, thưa cô, em không thích ngồi bàn đầu. Em xin cô cho em ngồi đầu bàn giữa lớp.

- Mệt với con bé này thiệt đó. Em thích ngồi đâu thì tới ngồi đi để cô sắp xếp nhưng phải học giỏi, nếu không là ra khỏi lớp đó.

- Dạ, học không giỏi em xin chịu phạt.

Cuối năm lớp 4 (lớp 2) tôi đứng nhất lớp, chị tôi nhì lớp. Tôi muốn khoe với ba má thành tích học tập của mình nhưng ba má kháng chiến biền biệt. Tôi ôm bảng danh dự vào lòng, mắt nhìn về bên vùng giải phóng Tam Phước, nơi ba má đang hoạt động... Chỉ có bà ngoại vui cùng hai cháu.

Năm 6 tuổi tôi lên lớp 3, chị tôi 8 tuổi cũng lên lớp 3, hai chị em tôi học cùng lớp với một đứa bị đúp 3 năm. Nó tên là Ánh, con gái của Đại úy ngụy. Nó hơn chị tôi và các bạn cùng lớp 3 tuổi, hơn tôi 5 tuổi. Nó làm lớp trưởng. Nó học rất ngu lại không lo học, suốt ngày chỉ ngông nghênh, lúc nào trên tay cũng thủ sẵn cây roi, đụng ai quất nấy, nó coi việc xéo xắt bạn học là trò vui của nó. Nó dùng roi đánh khắp các bạn trong lớp không cần lý do, chỉ riêng tôi nó chưa chạm tới. Các bạn rất căm tức nhưng không dám phản kháng, chỉ biết khóc, còn cô giáo thì lặng im, bất lực. Tôi chịu không nổi nên lên kế hoạch "hỏi tội" nó. Kế hoạch chưa kịp thực hiện thì một hôm nó vô cớ cầm roi vụt luôn cả vào tôi. Tôi phản ứng, nó chửi tôi là "Đồ không cha, không mẹ...". Vậy là giọt nước đã tràn ly...

Mới 6 tuổi nên vóc dáng tôi quá nhỏ so với thân hình 11 tuổi mang dáng hộ pháp như Mỹ đen của nó. Để "chắc thắng", tôi rủ thêm 2 bạn gái (mỗi bạn kém nó 3 tuổi, hơn tôi 2 tuổi) hỗ trợ. Sau khi tôi "hỏi tội" nó xong, nó không dám hó hé nửa lời, lớp được bình yên vài tháng, cuối học kỳ I thì sự việc bại lộ. "Trường" gọi 3 đứa chúng tôi lên. Tôi nhận hết "lỗi" về mình để cho hai bạn được yên ổn học tập. Học kỳ I lớp 3 tôi nhất lớp, chị nhì lớp nhưng cả 2 chị em tôi đều bị đuổi học (chị không liên quan vụ việc nhưng là con của "Việt cộng" cùng huyết thống với tôi). Và cuộc đời chị em tôi lại chuyển sang bước ngoặt mới, hai mảnh đời thơ dại bị xô đẩy giữa dòng đời đầy giông bão....

Tuổi thơ dữ dội - Phần 2

Tuổi thơ dữ dội - Phần 3

5 ( 1 bình chọn )

Chia sẻ Chia sẻ
Nhạc cách mạng, nhạc Trịnh Công Sơn, dân ca. Nghệ sĩ kịch nói Kim Cương, nghệ sĩ dân ca Thu Hiền. Thích đọc sách, báo, lướt mạng, cập nhật, học hỏi.

Ý kiến bạn đọc (0)

Tuổi thơ dữ dội - Phần 3

28/08/2020 08h:58

94

Đêm đó ngoài trời mưa tầm tả, lúc xối xả, lúc rả rích dội vào lòng tôi càng thêm tê tái...

Tuổi thơ dữ dội - Phần 2

28/08/2020 08h:44

89

Năm 1963... tôi 7 tuổi, chị 9 tuổi. Sau khi bị đuổi ra khỏi trường, số phận chị em tôi chuyển sang bước ngoặt mới, hai cánh chim non bị xô đẩy giữa dòng xoáy cuộc đời đầy giông bão... Ba má đi kháng chiến biền biệt, không hề hay biết.

Cùng chủ đề

Bài viết mới