Trang chủ Em & tôi Truyện dài Tuổi thơ dữ dội - Phần 3

Truyện dài

Tuổi thơ dữ dội - Phần 3

Đêm đó ngoài trời mưa tầm tả, lúc xối xả, lúc rả rích dội vào lòng tôi càng thêm tê tái...

‪Sáng hôm sau‬, bà ngoại ra nhà 9 Khế để nói chuyện công việc và tiền nong ở đợ của tôi. Bà đi một lúc rồi về, gọi tôi ra một góc hè:

- Bà dặn con nè, nhà 9 Khế không có họ hàng với mình, khác với chỗ thằng Tư Hung... mà con còn nhỏ quá nên ngoại lo... 

- Dạ, không sao đâu ngoại - Biết rõ số phận không thể thay đổi được, tôi đáp một cách vô thức. 

Bà nói tiếp trong sự âu lo và bất lực của mình:

- Ngoại thỏa thuận với nó công việc của con là chăm em bé, không làm việc nhà, con đút em ăn, đưa võng hát ru em ngủ, ẵm bồng bế chơi với nó lúc nó thức... cơm họ nuôi con ngày 3 bữa, ngủ ở đó luôn, lương tháng... 

Tôi không nghe gì nữa, đầu óc tôi đã đi xa rồi, tôi đã "vi vu" về tận Thành Triệu, nơi ba má tôi, anh ba tôi đang tham gia kháng chiến. Ngoại thương tôi nên dặn dò nhiều lắm nhưng tôi không còn tâm trí đâu mà nghe. Ngoại cứ nói, còn tôi thì cứ "dạ! dạ... " Cả ngày hôm đó tôi quẩn quanh bên bà, an ủi bà, cũng là tranh thủ hưởng thụ một tình thương ấm áp để sáng sớm mai phải rời xa sự bảo bọc của bà. 

Mới 8 tuổi đầu, tôi khăn gói đi ở đợ nhà người. 

Nhà chủ 9 Khế ở tại chợ Cái Nứa, cách nhà ngoại không đầy cây số. Họ cũng thuộc gia đình có của ăn, của để nhưng có lẽ mới khá lên thôi nên không có nền nếp, gia giáo. Nhìn qua, gia cảnh họ không bằng nhà ngoại tôi. Ông bà 9 Khế mập ú, đặc biệt là bà 9 Khế mặt bự thịt, núng nính mỡ, tôi không thiện cảm... Không biết ông chủ làm gì nhưng được cả nhà phục tùng, hàng ngày quần áo tươm tất đi về theo giờ hành chính, sinh hoạt gia đình theo kiểu "chồng chúa, vợ tôi". Hàng ngày bà chủ làm sinh tố bịch để bán cho trẻ con xóm chợ. Nhà rất đông người nhưng ngoài tôi ra không có ai giúp việc. 

Tôi vừa có mặt thì bà chủ ra lệnh:

- Quét nhà, lau nhà đi! Phải làm thật kỹ, coi chừng bị trừ lương. 

Tôi mau chóng bắt tay vào việc, vừa xong thì bà chỉ cái bàn nạo dừa và một đống dừa khô đã được lột vỏ:

- Mau nạo hết đống dừa này. 

Tay tôi quá nhỏ, không đủ sức để cầm nửa trái dừa ấn mạnh vô lưỡi dao có răng cưa, người lớn cũng ngán. Tôi ngồi lên giữ chặt thân bàn nạo, lấy hết sức ấn mạnh tay xuống, thao tác đó liên tục lập đi, lập lại, xác dừa rơi xuống không có thớ mà nhuyễn nhừ như xay, nát vụn như lòng tôi... Cuối cùng cũng xong, hai tay rã rời... Vừa buông bàn nạo ra, mồ hôi ướt đẫm cả mặt, chưa kịp lau thì bà chủ gọi tôi lại chỉ mâm cơm trên nền gạch giữa nhà đang như một bãi chiến trường. Thức ăn thừa lớp còn dính chút trong dĩa, lớp thì vương vãi ra khắp nơi mà cả nhà gần chục miệng ăn vừa rời khỏi:

- Ăn đi! rồi dọn dẹp, đem chén bát ra sông rửa sạch, không được đập chén dĩa của tao đó. 

Bụng đói... nhưng tôi là người có giáo dục, không thể ăn những thứ không dùng cho người. Tôi xúc vội muỗng cơm trong nồi nuốt mau cho có cái trong bụng rồi bắt tay dọn dẹp. Vừa úp xong chén đĩa thì nghe tiếng bà chủ:

- Mau mang thau đồ này đi giặt, phải giặt thật sạch, không sạch là trừ lương đó - Điệp khúc trừ lương cứ đem ra dọa. 

Tôi không nói gì, khệ nệ thau đồ của gần chục con người trong nhà mang đi giặt... Đây là lần đầu tiên tôi giặt đồ cho người lớn, tất cả mọi loại đồ họ mang trên người đều nằm hết ở đây... Vừa phơi xong đồ thì nghe:

- Mang mấy cái nồi này, cầm bùi nhùi ra sông cọ rửa cho hết lọ... phải sạch bóng, không được làm móp nghe chưa... 

Những cái nồi Inox dùng làm sinh tố để bán hàng ngày to hơn người tôi, nặng quá sức của tôi. Tôi cố sức gồng mình xách từng cái một ra sông cái... 

Đúng là sông cái, nó mênh mông quá, hồi đó trong mắt trẻ thơ của tôi, nó như là biển, thỉnh thoảng tàu thuyền đi qua tạo những con sóng dập dềnh. Mé sông sau nhà bà chủ có một cầu xi măng, rộng khoảng 50 phân, dài hơn chục thước dốc thoai thoải xuống mặt nước. Khi nước ròng thì ngồi trên cầu với tay mới tới mép nước, còn khi nước lớn thì ngập hơn nửa cây cầu. Trước cảnh trời nước mênh mông, ngoài tôi ra không có ai ở đó, tôi rùng mình. Tôi không biết bơi nếu trượt chân thì chỉ có chết đuối. Hồi nhỏ tôi rất sợ nhìn xuống nước. Đứng trước sông tôi cứ hình dung những con quái vật ẩn mình dưới đó, nếu lơ đễnh bất thình lình nó sẽ ngoi lên bắt mình đi... 

Một tay xách cái nồi to đùng, một tay cầm bùi nhùi, tôi lần từng bước trên cầu xi măng ra tận mép nước... Nồi nấu sinh tố bằng củi mấy tiếng đồng hồ mỗi ngày nên chùi cho sáng bóng thật khó khăn... Chùi xong đống nồi thì trời cũng nhá nhem tối, tôi bị bùi nhùi cứa bấy bá hết lòng bàn tay vì da tôi còn non... Tôi khệ nệ mang mấy cái nồi vô nhà thì trời sập tối, mấy hột cơm bỏ bụng từ hồi quá trưa tới giờ đâu mất, đói meo, người rã rời. 

Bữa tối, họ không cho ăn cơm nên tôi nhịn luôn, uống nước cầm hơi. Tôi hay bỏ bữa cũng quen rồi. Vậy là đã hết ngày đầu tiên tôi làm con ở. 

Ngày lại ngày tôi lặng lẽ, cần mẫn làm hết mọi công việc chủ giao mong họ nghĩ lại mà thực hiện đúng thỏa thuận với ngoại nhưng thấy tôi làm được việc, không nói gì, mỗi ngày họ càng bắt tôi làm việc nhiều hơn, toàn việc dành cho người lớn. Cơm ngày họ cho ăn một bữa mà họ không cho tôi chút thời gian để ra ngoài mua gì ăn thêm. Sức tôi cạn dần, đã ốm, nay càng gầy nhom, tới ngày thứ mười thì người tôi chao đảo, mất thăng bằng, tôi vẫn cố gắng làm, mấy lần suýt té xuống sông... Nỗi khổ này lớn hơn nỗi khổ kia, chất chồng lên nhau. Những ngày quá tải cả thể xác lẫn tâm hồn, tôi càng thấm cảnh sống côi cút và nỗi đau xa chị. Mới mười ngày thôi mà tôi ngỡ như đằng đẵng cả năm... Tối đó tôi gặp chủ, không cần thưa gửi, tôi nói thẳng:

- Bà không tốt. Bà vi phạm thỏa thuận với ngoại tôi. Từ nay... nghỉ làm. 

Tôi vừa dứt lời, bà ấy lên tiếng liền:

- Có gì từ từ nói. Con làm việc dì ưng ý lắm. Đừng nghỉ. 

- Bà quá xấu. Tôi không làm cho bà nữa. 

- Làm chưa hết tháng bỏ chạy, tôi không trả lương đâu đó... 

- Nếu bà dám thì tôi biếu. 

Nói xong, tôi xách gói, lê chân quay về nhà ngoại. Ngoại ngắm tôi từ đầu tới chân rồi hỏi:

- Sao ra nông nỗi này? Bộ nó bỏ đói con, nó ăn hiếp con phải hôn? 

- Dạ.

Tôi kể cho ngoại nghe mọi chuyện của mười ngày qua. Ngoại khóc:

- Ngày đầu tiên nó ăn hiếp sao không bỏ về liền mà phải chịu đựng tới nay. Đó là công việc người lớn còn không làm nổi con biết không? Mỗi ngày ăn có một bữa cơm chịu sao nổi? Đã bỏ đói mà không cho con đi mua gì ăn, thật là ác nhân. May mà con chưa chết đuối. 

- Dạ, thế nào ngày mai họ cũng tới đây năn nỉ con tiếp tục làm nữa cho ngoại coi. Nó xấu lắm ngoại à. Con không muốn thấy mặt nó nữa đâu. Con khinh nó. 

- Ừ, nó ác quá mà, nghe con nói, ngoại mới biết... thật đáng ghét. 

Sáng hôm sau‬ lúc các con của mợ dâu đã cắp sách tới trường thì bà 9 Khế tới nhà ngoại. Ông ngoại đang ngồi uống trà bông cúc, bà ngoại ngồi ngoáy trầu, mợ dâu đang lục đục sau bếp. Thấy cửa mở, bà 9 Khế bước thẳng vô xin được thưa chuyện với ông bà.  Bà ngoại lên tiếng:

- Cô đã tới đây rồi thì mời cô ngồi. Có gì nói đi! - Bà nghiêm giọng. 

- Dạ, con tới đây xin ông bà cho con Tươi tới làm tiếp cho con. Nó làm tốt lắm, con rất ưng ý - Mụ 9 Khế lên tiếng. 

- Tốt thế nào? Nó thực hiện tốt thỏa thuận giữa tôi với cô à? 

- Dạ... Tại nó làm tốt quá, tốt hơn cả người lớn nên hôm nay con tới đây... - Mụ ấy lí nhí. 

- Để làm gì? Cô bắt con bé mới 8 tuổi đầu làm việc hơn cả người lớn, đã vậy còn bỏ đói nó mà không cho nó đi kiếm gì ăn, cô bắt nó ra sông cái chùi lọ nồi, may mà nó chưa chết đuối. Cô tưởng con cháu nhà này dễ ăn hiếp vậy sao? Có ác thì cũng ác vừa vừa thôi chớ. - Bà nghiêm giọng, cắt ngang lời vợ 9 Khế. 

Bà ngoại tỏ thái độ kiên quyết, ông ngoại ngồi im, mợ dâu thập thò trong nhà không dám hó hé. Lần đầu tiên tôi thấy bà ngoại thật oai phong. Bà đã cho người đàn bà ác độc kia một trận. Tôi tưởng nó phải bỏ về, nhưng không, nó chuyển sang dùng tiền nài nỉ:

- Dạ, thưa ông bà, vừa rồi nó làm cho con 10 ngày. Vì nó làm quá tốt nên hôm nay con vô gửi tiền lương cho ông bà. Con trả gấp 3 lần cho nó - Nói xong mụ móc tiền ra đưa cho bà. Bà không cầm, nó để trên bàn, rồi tiếp:

- Ông bà dạy dỗ nó khéo quá, hôm nay con vô đây xin ông bà cho nó tiếp tục làm việc cho con. Con cho nó nghỉ ngày nay không trừ lương, mai làm tiếp, lương tăng gấp 3.

- Nhà này không thiếu tiền để đợ cháu... bất chấp cả tính mạng của nó. Cô ác vừa thôi, hãy để đức cho con. Nó là con nít, cô ép nó làm nặng nhọc hơn cả người lớn, cô muốn vắt kiệt sức nó cho nó chết luôn à. Ra khỏi nhà tôi ngay. - Bà đuổi cổ nó luôn. Ông ngoại ngồi trầm tư, không lên tiếng.

Mụ 9 Khế về rồi, Bà gọi tôi ra:

- Tiền lương của con nè, con cất đi! 

Bà đưa tôi một mớ tiền, tôi không biết bao nhiêu nhưng thấy cũng bộn. Ông ngồi cạnh bà không nói gì. Mợ dâu thì ở nhà dưới. Đây là cơ hội tốt. Tôi bước ra đến trước mặt ông bà, khoanh tay:

- Dạ, thưa ngoại, ba con mồ côi nên con không có nội để về. Bên ấy bom đạn nhiều quá ba má đành gửi con về đây, ông bà đã già mà phải nuôi con vất vả bấy lâu nay, giờ con lớn rồi, ngoại không phải nuôi cơm con nữa. Tiền này ngoại cất đi. Từ nay con xin phép được đưa tiền gạo cho ngoại. Con chỉ xin được ngủ nhờ ở đây tới khi ngớt bom đạn thì con đi theo ba má. Con mong ngoại thương đừng bắt con đi ở đợ nữa. 

Nói xong tôi lui xuống ngay.  Ông bà vẫn ngồi nguyên chỗ, miệng nhai trầu bỏm bẻm, không biết ông bà nghĩ ngợi điều gì nhưng trông thật bình yên. Thấy ông không nổi giận, tôi mừng quá. Tôi nghĩ "vậy là từ nay mình được yên ổn ở đây rồi, được mang bao ra đồng... ". Giờ thì được lam lũ như xưa thật hạnh phúc, thời gian là của mình, được tiếp tục đọc sách. 

Sáng hôm sau‬ không phải đi chợ nên tôi xin phép ngoại được rời nhà từ sớm tinh mơ. Tôi nhớ vô cùng những con chữ... Bà hiểu nên nói: "Con xem... còn cơm nguội thì xúc mang theo, nếu không thì mua thứ gì đó mang theo ăn cả ngày, đừng để bụng đói nghen con". 

Niềm vui lam lũ ruộng đồng của tôi chưa được bao lâu thì một hôm, vừa chập tối đã nghe tiếng mợ dâu:

- Con vừa nói chuyện với vợ chồng 3 Đê, nó cần người giữ con cho nó để nó đi làm. Ba má cho con Tươi tới đó ở đi, nó nuôi ăn, có chỗ ở, tiền lương mỗi tháng là.... Con hẹn nó sáng mai con Tươi sẽ có mặt làm cho nó. 

"Trời ơi! Sao mợ dâu vẫn không chịu buông tha cho tôi".  Kỳ này mợ vượt quyền bà nhận lời và thỏa thuận với người ta cả tiền lương ở đợ của tôi luôn chứ. Thật là quá đáng. 

Bà ngoại chưa kịp nói gì thì ông ngoại lên tiếng:

- Vợ thằng Oai đã nói vậy rồi thì sớm mai con Tươi đi làm cho vợ chồng 3 Đê đi. - Ông phán chắc nịch. Ông ngoại luôn chiều ý con dâu bởi có công sinh cháu nội cho ông mà. 

Sáng sớm ‪hôm sau tôi‬ có mặt tại nhà 3 Đê. Nhà chủ có 2 vợ chồng và đứa bé trai chưa biết bò. Nhà nghèo, hàng ngày anh chị đi làm ruộng nên cần người giữ bé. Anh chị cư xử với tôi như người nhà. Sáng, chị dậy nấu nướng rồi xúc cơm mang theo ra ruộng. Chị cho bé ăn rồi căn dặn tôi:

- Thức ăn của bé chị để trên bếp, sữa để trên bàn, khoảng hơn hai tiếng đồng hồ em cho bé ăn một lần. Cứ thấy nó ọ ẹ là đói... Mỗi lần cho bé ăn, em nhớ lấy ít ra chén,  gộng vô tô nước nóng cho ấm rồi hãy cho bé ăn kẻo nó đau bụng, cứ thay nhau, bữa sữa, bữa bột nghen. Toàn bộ thức ăn ở đây, em cho bé ăn hết trong ngày, chiều chị về chị nấu mới cho bé. Nếu bé đái ỉa thì em rửa, giữ sạch cho bé nghen.

- Dạ, chị yên tâm đi làm, để em chăm nó cho. 

- Cơm trưa của em chị để trong lồng bàn. Tranh thủ lúc bé ngủ thì ăn. Cơm chiều để chị về chị nấu. Em chăm sóc tốt cho bé dùm chị là được. 

Tôi bắt đầu làm vú em. Tôi rất thương yêu bé. Để tạo nguồn vui cho mình, tôi hình dung bé như búp bê mà từ lâu rồi tôi luôn ao ước được chơi búp bê nhưng chưa có được. 

Thường ngày bé rất ngoan. Cho nó ăn no là nó nằm chơi. Cứ nhìn tôi toét miệng cười  trông nó như một thiên thần. Nằm chơi một lúc, thấy nó buồn ngủ, tôi bỏ nó lên võng, thay vì ru nó thì tôi vừa đưa võng, vừa đọc sách cho nó nghe... 

Lúc bé quấy, dỗ đủ cách nó vẫn không chịu nín. Những lúc như vậy tôi rất lo, ẵm bé hết đứng, lại ngồi. Bé không đói, không khát, không buồn ngủ... Tôi sợ bé bị sao mà mình không biết, lỡ ra bé có mệnh hệ nào... Tôi hình dung tới cảnh tượng bé không còn động đậy... càng nghĩ càng thêm lo. Đổ hết cả chai dầu khuynh diệp "bác sĩ Tín" vào người xoa cho nó, nó cũng không chịu nín. Sờ trán thì mát rượi... Tôi dỗ nó hết cả hơi. Tôi mệt đừ... Nó cũng chẳng còn sức để quấy, nó lăn ra ngủ trong tiếng nấc, trông thảm thương vô cùng. 

Một lần bé quấy, dỗ mãi không nín, tôi ẵm nó ra đường để nhìn người qua lại, nó nín bặt. Nó chỉ tay sang đường. À, nó thích màu sắc của quán tạp hóa. Trời ơi! Nó đòi đi chơi đây mà. Phải chi bé biết nói có dễ hơn không? 

Tôi thương anh chị chủ quá nghèo nên tôi nói:

- Tiền lương của em, anh chị có bao nhiêu trả bấy nhiêu, không cần theo thỏa thuận đâu. Mợ dâu không hề có bất cứ quyền gì đối với cuộc đời em. Anh chị yên tâm đi. 

- Nếu được vậy thì tốt quá, em thương thì anh chị nhờ. 

- Em cũng cần tiền để cho ba má nhưng thấy anh chị đơn chiếc thì em giúp, không tính toán gì đâu. Mấy lần bé khóc dỗ hoài không nín, em lo lắm, lúc đó chỉ mong chị về, trả bé cho chị nhưng giờ thì biết cách dỗ bé rồi. Mới bé tí mà ham đi chơi... 

Tôi sống với anh chị như một gia đình. Tôi dự định sẽ ở đây chăm bé cho tới khi bé biết tự ăn, tự mặc... vùng giải phóng ngớt bom đạn thì tôi đi theo ba má luôn. Nhưng sự đời không biết đâu mà lường. 

Đối diện nhà anh chị 3 Đê, bên kia lộ là quán tạp hóa của bà Ba Nhì. Hàng bày bán của bà rất đa dạng, từ bánh kẹo, đồ chơi trẻ em, thức ăn khô, gạo mắm... Cho tới đồ dùng gia dụng. Bà treo hàng đủ màu sắc, trông thật vui mắt. 

Từ hồi bé quấy khóc, tôi bế bé ra đây nhìn sắc màu của quán tạp hóa, nó nín khóc, biết nó muốn được đi chơi nên từ đó ngày nào tôi cũng cho nó ra đây một lần. Bé rất thích sắc màu. Cứ nhìn thấy màu sắc sặc sỡ là bé mừng rỡ nhún nhảy... thiệt vui. 

Một hôm chị 3 Đê dặn tôi:

- Hôm nay chị không kịp chuẩn bị thức ăn trưa cho bé, quán lại chưa mở cửa. Trưa em qua quán nói với dì ba bán cho chị cái bánh bột đậu cho bé ăn. Chiều về chị sang trả tiền cho dì. 

Nghe lời chị, trưa hôm đó tôi ẵm bé qua quán dì Ba Nhì mua chịu cái bánh đậu cho bé ăn hết cái bánh tại chỗ luôn mới ẵm bé về. Chiều vừa thấy chị ba Đê về thì dì ba Nhì chạy sang đòi tiền cái bánh đậu. 

- Mày trả tiền cái bánh đậu cho tao - Dì Ba Nhì lên tiếng. 

- Con mua hồi nào? Con đâu có nợ dì cái bánh đậu nào? - Chị Ba Đê trả lời. 

- Vậy là con nhỏ này xảo trá rồi. Trưa nay nó nói mày biểu nó mua chịu cho con mày ăn, chiều về mày tính tiền- Dì Ba Nhì chỉ vào mặt tôi, dằn từng tiếng. Rồi dì lôi tôi ra lộ làm ầm ĩ. 

- Chị Ba ơi, chị nhớ lại đi, sáng nay chị không kịp nấu cho bé, chị biểu trưa qua quán mua bánh đậu cho bé ăn, chiều về chị tính tiền với chủ quán mà. - Tôi gọi mẹ bé, nhắc lại chuyện cho chị nhớ. 

- ... ???

- Thôi chị trả tiền cho dì Ba Nhì đi, trừ vào lương em, coi như em cho bé. 
Tôi nghĩ ban đầu bị bà chủ quán đòi tiền đột ngột, chị quên, sau khi tôi nhắc lại, chị nhớ nhưng thấy bà chủ quán dữ quá, anh chị không đủ dũng cảm để nhận nên nín thinh, bỏ tôi chịu trận. Bà chủ quán la lối dữ dằn như bắt được kẻ cướp:

- Tao đã chú ý con này từ lâu rồi. Ngày nào cũng qua đây dòm ngó, mặt mày lấm la, lấm lét, đồ không cha không mẹ nghèo mạt, không phải quân cướp giật cũng là phường lừa đảo... 

- Bà con ơi ra đây xem mặt con lừa đảo nè.... 

Dân làng kéo tới càng lúc càng đông. Tôi chết điếng. Vợ chồng chị Ba Đê trốn biệt trong nhà. Đâu đó trong đám đông có những tiếng hùa theo:

"Trông mặt sáng sủa vậy mà đi lừa đảo..."

"Đúng là đồ không cha, không mẹ..."

"May mà nó chưa mò tới nhà mình..."

Cũng có tiếng nói bênh vực tôi, nghe lí nhí:

"Con nhỏ này mà lừa đảo gì? Thật là quá đáng mà..."

La lối một hồi nghe chừng đã mệt, bà ngừng lại. Tôi nói:

- Con không lừa lấy bánh đậu của dì, tại chị Ba Đê quên đó. Con mua chịu cái bánh của dì cho con chị ba ăn tại chỗ dì thấy mà. Con đâu có ăn. Dì đừng xúc phạm con. Con không đem tiền sẵn ở đây. Để con về ngoại lấy tiền trả cho dì. 

- Đồ lừa đảo... - Dì chủ quán vẫn miệt thị tôi. 

Tôi không nói nữa, bà muốn nói gì thì nói. Một lúc trời xập tối, mọi người giãn ra, tôi vô nhà chị Ba Đê lặng lẽ dọn đồ về ngoại. 

Thấy tôi, ngoại mừng lắm. Tôi lặng lẽ bước vô, không nói gì. Ngoại thấy vậy theo hỏi riết, tôi kể ngoại nghe. Đêm đó thấy bà cứ trở mình, sớm hôm sau ngoại dắt tay tôi băng băng tới quán bà Ba Nhì. Cửa quán còn đóng, ngoại đập cửa:

- Con Ba Nhì đâu ra đây tao biểu. 

- Dạ... - chủ quán mở cửa chạy ra. 

- Chiều hôm qua mày chửi rủa ai? Mày nói ai lừa đảo? Mày chửi ai là đồ không cha, không mẹ... 

-... 

- Bây giờ mày chửi lại tao nghe coi. Chửi đi... 

- ... 

- Dòng họ nhà này không có ngữ đó nghe không?... hả đồ vu khống. Mày vuốt mặt cũng phải biết nể mũi chứ cái con mất dạy kia... 

Bà ngoại rất hiền lành nhưng con người nhẫn nhục quá tới mức cũng không chịu nổi nữa. Dì Ba Nhì mặt tái xanh, tái mét, chắp hai tay xin lỗi ngoại liên tục. 

Ngoại dắt tôi sang nhà Ba Đê, ngoại nói đúng một câu:

- Vợ chồng bây là đồ hèn. Dám làm mà không dám chịu. Để con bé 8 tuổi gánh tội cho bây thật là bất nhân mà. 

Lúc bà ngoại xử Dì Ba Nhì thì bà con xung quanh đâu có chứng kiến để biết rõ sự tình. Vậy nên một thời gian dài tôi không dám đi ngang qua khúc đường đó, tôi tránh những ánh mắt soi mói của đám đông hôm ấy. Mỗi ngày ra đồng tôi phải đi đường vòng, có hôm buộc phải đi ngang qua thì tôi đội nón sùm sụp, trốn mọi người. Bị xúc phạm, chà đạp phẩm giá là nỗi đau trong lòng không dễ phôi phai... Ngày giải phóng, Dì Ba Nhì kiếm tôi. Dì tặng tôi đôi bông tai, tôi từ chối. Dì xin tôi cho dì thỉnh thoảng tới thăm...Tôi thấy Dì hay tới lui thân thiết với má, tôi không nói gì. 

Sau khi xảy ra sự kiện "bánh bột đậu" oan nghiệt quá sức chịu đựng của lứa tuổi thiếu nhi, tôi trở về nhà ngoại tiếp tục ruộng đồng nhưng lúc nào cũng trông ngóng anh ba. Ít lâu sau thấy anh ba xuất hiện. Lần này tôi không gửi tiền cho anh, tôi cho hết tiền vô túi rồi lặng lẽ bám theo, anh đi đâu, tôi đi đó, không rời nửa bước. Anh hỏi:

- Em làm gì theo anh hoài vậy? 

- Kỳ này em quyết theo anh về luôn bên ba má. Anh không được bỏ em ở lại đây nữa. 

- Không được đâu. Bên đó bom đạn dữ lắm! 

- Kệ bom đạn, em không sợ. 

- Em làm sao vậy?  Bị ông ngoại đuổi à?

- Không sao hết. Em không ở đây nữa. Anh không được bỏ em. Anh phải dắt em về với ba má. 

Anh khuyên can tôi không được nên tìm cách cắt đuôi. Không cắt đuôi nổi anh quây ra dỗ dành... Anh làm đủ cách không được. Anh bỏ chạy, tôi chạy theo ra gần tới ngã ba cách nhà ngoại hai cây số. Thấy tôi chạy theo, anh dừng lại bẽ roi dọa. Tôi tiến tới đứng trước mặt anh. Anh vụt cho tôi mấy roi, xong anh tiến, tôi lại tiến. Anh dừng lại đánh cho một trận tơi bời. Đánh xong anh vứt roi bên lề, nói:

- Muốn sống thì quay về nhà ngoại ngay. 

- Em không cần đi theo anh nữa - Tôi mếu máo. 

Anh ra ngã ba Sơn Hòa đón xe về Thành Triệu. Đợi xe khuất dạng thì tôi ra ngã ba đón xe khác đi theo...Con nít đón xe thật khó, chiếc nào chạy qua, thấy tôi cũng không chịu dừng, xung quanh lại không có người lớn để nhờ. Tôi kiên trì đợi mãi, cuối cùng cũng gặp người có tâm dừng xe cho tôi lên:

- Bé tẹo mà đi đâu một mình vậy? Tội nghiệp, đón xe từ sớm tới giờ. - Ông chủ xe lên tiếng. 

- Dạ, con lên ngã ba Thành Triệu. Khi tới ngã ba Thành Triệu làm ơn dừng xe cho con xuống. Sao chú biết con đón xe từ sớm tới giờ? 

- Sớm chú đã qua đây một lần rồi. Lúc quay xuống vẫn thấy con còn đứng đây. Giờ quay lên chú không thể không dừng lại... 

- Dạ, con cảm ơn chú. Hết bao nhiêu cho con trả tiền? 

- Khỏi. Chú chở dùm thôi. 

- Dạ, con cảm ơn nhưng con muốn được trả tiền xe bằng người lớn, chỉ mong mai mốt chú đừng chạy luôn... 

- Ừ, mai mốt thấy con nít, chú không chạy luôn... Chú chở dùm, không lấy tiền... 

- Dạ, chú cho con lên xe là con cảm ơn chú lắm rồi. Con xin được gửi tiền xe cho chú. Chú nhận để mai mốt con còn đi nữa. 

- Con bao nhiêu tuổi? 

- Dạ, con 9 tuổi. 

- Mới 9 tuổi mà khôn dữ...

Tôi kiên quyết đưa tiền cho lơ xe bằng mức tiền người lớn. 

Đang đi, bỗng xe dừng lại:

- Đây là ngã ba Thành Triệu, em xuống đi- Anh lơ xe nắm tay dắt tôi xuống đường. Anh lên xe vẫy tay chào tôi. 

Tôi đứng ngơ ngác giữa ngã ba, không biết đường nào mà đi. Tôi bắt đầu rề rà hỏi thăm... Đến đêm tôi cũng mò mẫm được tới nơi. Anh ba nhìn thấy, chạy ra:

- Trời đất ơi, con nhỏ này lì quá. Làm sao mà tới được đây? May mà còn sống. 
Tôi ngó lơ, không thèm nói tới mặt anh nữa. Từ nay tôi tự đi. Má chạy ra, nhìn thấy hai tay tôi đầy lằn roi ngang dọc. Má hỏi anh:

- Con có khùng không mà đánh em thế này? Má nghe con kể má tưởng con vụt ít roi vô đít nó thôi. Thiệt là... hết nói nổi. Lần sau mà còn đánh em thế này nữa thì roi vô đít con đó. 

Không thấy ba, tôi đưa mắt tìm. Má nói:

- Ba con đi công tác rồi. Vài hôm mới về. Con lên đây làm gì, ngày nào giặc cũng oanh tạc. Nghe lời má mai mốt anh con đưa con trở về với ngoại. 

Tôi không nói gì. Tôi nhớ ba. ‪Sáng hôm sau‬ anh ba phải đi giao liên. Chỉ còn tôi với má và rất đông người lạ. Xế chiều thì bị máy bay giặc oanh tạc, đầu tiên là "đầm già" quần đảo, sau đó cả bầy trực thăng xà xuống tận ngọn cây bắn phá dữ dội. Tất cả mọi người chui hết vô hầm nổi trong nhà. Tôi ngoi ra cửa hầm xem tình hình, má cứ nắm tay kéo vô. Tôi nói: 

- Má để con xem chúng muốn gì? Hình như nó phát hiện được nhà này rồi. Nó đang tập trung bắn vô đây...

- Con vô đi, để má ra xem. - Má ra lệnh. 

- Chật cứng vậy má ra sao được mà xem. Để con. 

Tôi vừa nói xong thì thấy toàn bộ nóc nhà đỏ rực. Tôi nói:

- Nhà cháy rồi. Tất cả mau ra khỏi đây ngay. 

Nó bắn dữ quá, mọi người không ai dám xông ra, tôi nói:

- Ở trong này là chết đó. Ai muốn sống thì ra mau. 

Tôi quay lại nói với má: 

- Má lần ra dần đi. Hết đợt róc két, nó bay lên là con xông ra, má theo sát con nghen! 

Tôi lao ra đầu tiên, má theo ngay sát sau lưng tôi. Sau đó mọi người lần lượt chạy hết ra khỏi hầm nổi. Hai má con chạy ra chui xuống một hầm chữ L, nước ngập tới ngang bụng. Đứng dưới hầm, tôi thấy rõ mồn một những thằng Mỹ trên trực thăng lúc nó xà xuống... Nó bắn phá một chập, tưởng tiêu diệt hết "Việt Cộng" rồi nên chúng kéo nhau bỏ đi. Nhà cháy rụi, cây cối xơ xác... Mọi người đều an toàn. 

Hôm ‪sau ‬ba về. Tôi muốn sà vào lòng ba mà khóc cho vơi đi những tháng ngày đắng cay...  Nhưng sợ ba đau lòng nên tôi lại thôi. Ba hỏi tôi đủ thứ... Tôi bịa chuyện sống với ngoại rất sung sướng. 

Ngày nào giặc cũng oanh tạc, bắn phá, bom đạn dày đặc... Tôi không sợ chết, không hề sợ bom đạn. Dù gian khổ, nguy hiểm thế nào mà được gần cha mẹ là hạnh phúc rồi. Thấy tôi không muốn trở về ngoại, ba hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra với con kể cho ba nghe đi? Con qua đây, còn chị con đâu sao không thấy nó...? 

- Dạ, không có gì đâu ba, tại con nhớ ba, đang đứng ngoài đường nhìn thấy anh ba, con chạy theo, chị không hay, con chỉ kịp nhắn lại cho bà ngoại biết để ngoại không lo thôi. - Tôi giấu ba việc chị tôi đi ở đợ tận Mỹ Tho biền biệt đã hơn một năm rồi. 

Thấy ba má lo lắng cho tôi, tôi không muốn ba má thêm nặng gánh, tôi nói:

- Con ở đây hết hôm nay, mai con tự trở về ngoại. 

Sáng hôm sau‬ ba má sai anh ba đưa tôi đi. Ra khỏi chòi một đoạn tôi vượt lên rồi dừng trước mặt anh:

- Từ nay em không cần anh. Anh quay lại đi, không được theo em. 

- Em biết đường đâu mà đi, không khéo giẫm phải mìn, lựu đạn gài là chết đó, chưa kể máy bay trên trời... bom pháo bất ngờ... 

- Em không chết đâu, không cần anh lo. 

Thấy tôi kiên quyết, anh dừng lại. Tôi lủi thủi bước đi. Đợi tôi đi được một đoạn, anh lặng lẽ theo sau, ra tới ngã ba Thành Triệu anh đón xe cho tôi, tôi lên xe, anh nói với theo: 

- Anh xin lỗi, đừng giận anh nữa... 

Tới ngã ba Cái Nứa, tôi xuống xe, lầm lũi một mình trở về kiếp sống ăn nhờ, ở đậu, dù đó là nhà ngoại của mình.

Tuổi thơ dữ dội - Phần 1

Tuổi thơ dữ dội - Phần 2

5 ( 1 bình chọn )

Chia sẻ Chia sẻ
Nhạc cách mạng, nhạc Trịnh Công Sơn, dân ca. Nghệ sĩ kịch nói Kim Cương, nghệ sĩ dân ca Thu Hiền. Thích đọc sách, báo, lướt mạng, cập nhật, học hỏi.

Ý kiến bạn đọc (0)

Tuổi thơ dữ dội - Phần 2

28/08/2020 08h:44

89

Năm 1963... tôi 7 tuổi, chị 9 tuổi. Sau khi bị đuổi ra khỏi trường, số phận chị em tôi chuyển sang bước ngoặt mới, hai cánh chim non bị xô đẩy giữa dòng xoáy cuộc đời đầy giông bão... Ba má đi kháng chiến biền biệt, không hề hay biết.

Tuổi thơ dữ dội - Phần 1

28/08/2020 08h:32

105

Hồi nhỏ tôi thường nghe má kể "Khi con vừa lọt lòng thì má bị giặc bao vây, má túm vội con bay qua mấy con mương, chạy ra cánh đồng, lủi vô ruộng lúa mùa đang rộ chín vàng... Giặc đuổi theo sát nách, lùng sục khắp nơi... Trời nóng hầm hập, lá lúa cứa da con, sữa má chưa kịp về nên con đói lả... má lo con khóc nhưng con im thin thít không hề ọ ẹ... Tìm mãi không được nên chúng rút đi..."

Cùng chủ đề

Bài viết mới