Trang chủ Em & tôi Cuộc sống Cuộc sống người Nhật – Hàn khi về già: màu hồng trông như thế nào?

Cuộc sống

Cuộc sống người Nhật – Hàn khi về già: màu hồng trông như thế nào?

Hình ảnh những người già ở Nhật Bản, Hàn Quốc 70-80 tuổi rồi vẫn tất bật lao động được truyền thông xứ Vẹt định vị là: Người cao tuổi không chấp nhận sống phụ thuộc và vô dụng, thậm chí nó được ngợi ca là “tinh thần hăng say lao động” .

Cuộc sống của người già Nhật Bản, Hàn Quốc, Mỹ, phương Tây dưới con mắt của truyền thông xứ Vẹt.

Có thể một lúc nào đấy, chúng ta bắt gặp cảnh những người già ở Nhật Bản, Hàn Quốc và đôi lúc Singapore nữa, 70-80 tuổi rồi vẫn tất bật lao động. Nhưng hình ảnh đấy được truyền thông xứ Vẹt định vị là: Người cao tuổi không chấp nhận sống phụ thuộc và vô dụng, thậm chí nó được ngợi ca là “tinh thần hăng say lao động” của “người già nước nhà người ta”.

Rồi một lúc nào đấy, các bạn sẽ bắt gặp cảnh những người già ở Mỹ, ở phương Tây sống trong các viện dưỡng lão. Và truyền thông xứ Vẹt định vị là: cuộc sống ở viện dưỡng lão là thiên đường của người già, những người cao tuổi sẽ được sống cùng nhau.

Rồi, truyền thông xứ Vẹt tiếp tục nói rằng xu hướng ở các nước tân tiến, đó là “tự do muôn năm”. Họ nói rằng người dân ở các đất nước được cho là “văn minh hiện đại” hơn hẳn Việt Nam theo tư tưởng tự do, không gò bó. Và rằng xã hội hiện đại thì hôn nhân không còn là tất cả, việc lấy chồng lấy vợ hay không lấy cũng chẳng mấy ai quan tâm. Nhiều bài viết quan niệm cho rằng cô đơn là bất hạnh không còn nữa vì có rất nhiều các phương tiện thông tin giải trí, du lịch, chăm sóc sắc đẹp... để lấp vào khoảng thời gian trống vắng.

Thậm chí, nhiều bài viết còn ca ngợi cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của chủ nghĩa độc thân, được toàn tâm toàn ý theo đuổi những gì mình thích mà không bị gò bó. Tuổi trẻ sống tự do bay nhảy, trải nghiệm thanh xuân trọn vẹn. Về già đã có các chế độ phúc lợi, bảo hiểm chăm sóc tận tình. Rằng tuyệt vời Hàn Quốc, Okela Nhật Bản, Perfect USA …

Nhưng, liệu bạn đã khi nào tự đặt ra câu hỏi: Phải chăng người già ở các nước văn minh hiện đại thực sự khao khát cống hiến cho xã hội, mà không phải là “họ bắt buộc phải làm thế”? Phải chăng, người già thực sự thích cuộc sống một mình mà không thích quây quần cùng con cháu? Và phải chăng, cuộc sống độc thân tự do là thật tuyệt vời?

Không phải thế đâu các bạn của tôi ạ!

Tất cả, quan điểm xã hội ấy đã và đang bị truyền thông phương Tây định vị, và truyền thông xứ Vẹt chúng ta tiếp tục lặp lại như những con vẹt qua những bài báo dịch lại, mà không bao giờ chịu đào sâu tư duy.

Người già bên Nhật, bên Hàn, bên Mỹ, bên phương Tây thực sự sống sung sướng chăng?

Nên nhớ là giá trị cuộc sống không phải ai cũng giống nhau, nên cũng khó có thể cho rằng người cao tuổi cứ nghỉ ngơi ở nhà để con cháu chăm bẵm mỗi ngày là “sướng”, nhưng cũng không thể áp đặt là người cao tuổi cứ phải tham gia lao động, hoạt động xã hội thì mới “ý nghĩa”.

Tuổi già, hạnh phúc nhất đó chính là được nghỉ ngơi, quây quần bên con cháu sống nốt quãng đời còn lại trong bình an, vui vẻ. Đó mới là thứ “hạnh phúc của người Á Đông” chúng ta.

Nghề “mại dâm người cao tuổi”, mặt trái tàn nhẫn của xã hội Hàn Quốc.

Chiến tranh Liên Triều kết thúc, kinh tế Hàn Quốc tăng trưởng mạnh mẽ, nhưng nghịch lý đó là cơ hội có một công việc ổn định và cuộc sống vật chất đảm bảo chủ yếu chỉ dành cho đàn ông. Phụ nữ không có cơ hội được hưởng những quyền lợi học tập, thăng tiến tương đương như vậy.

Nói các bạn nghe, xã hội Hàn Quốc không mầu hồng như bạn nghĩ, bất bình đẳng giới và chênh lệch giầu nghèo kinh khủng khiếp. Phần lớn người dân Hàn Quốc đang vật lộn để mưu sinh, trong đó có rất nhiều người già.

Và người phụ nữ về già, nỗi bất hạnh sẽ bị nhân đôi!

Và ở Hàn Quốc có một thứ tệ nạn, chính xác hơn là một “thực trạng éo leo và chua xót”, đó là “mại dâm người cao tuổi. Những người già 60-70 tuổi, thậm chí có cả 80 tuổi, họ cố gắng giấu đi tuổi tác của mình qua những lớp trang điểm thật dầy và những bộ quần áo diêm dúa. Nhưng ai nhìn vào cũng biết, họ đã đến độ tuổi phải ở nhà với con cháu hay ít nhất cũng đang ở một trại dưỡng lão nào đó. Và họ thực tế đang ở trên đường, làm việc kiếm từng đồng bạc lẻ.

Theo một nghiên cứu của đại học Korea Soongsil Cyber University, kết quả một cuộc điều tra mới đây cho thấy chỉ riêng khu vực Jongno đã có đến hơn 200 gái mại dâm, rất nhiều người trong số họ đã ngoài 60,70 tuổi. Và còn hàng trăm, hàng nghìn người khác ở các địa điểm khác nữa.

70 - 80 tuổi vẫn phải đi bán dâm để mưu sinh. Sự đớn đau của những người già Hàn Quốc.
70 - 80 tuổi vẫn phải đi bán dâm để mưu sinh. Sự đớn đau của những người già Hàn Quốc.

Phần lớn những người phụ nữ ở khu vực này kiếm được khoảng từ 200 nghìn đến 300 nghìn won (170USD-250USD/tháng), thế nhưng những người phụ nữ ngoài 70 thậm chí còn kiếm ít tiền hơn, nhiều người chỉ dám ăn mỗi ngày một bữa. Có một điều chắc chắn rằng, ở cái độ tuổi mà lẽ ra họ phải được nghỉ ngơi, thì việc phải bán thân kiếm tiền là điều chẳng ai muốn. Vậy tại sao điều này xảy ra?

Vì nếu không làm như vậy, họ sẽ chết đói bởi không một ai thèm để ý tới họ. Từ con cháu cho đến xã hội.

Vậy tại sao lại có thực trạng tủi hổ trên, ở một đất nước mà giới trẻ Việt vẫn luôn tôn vinh là “văn minh, hiện đại và giầu có”?

Park Chung-hee, Tổng thống cai trị Hàn Quốc thập niên 1960-1970 thực sự khuyến khích mại dâm để kiếm lợi nhuận, mà một phần trong đó là để trang trải chi phí cho hàng vạn binh lính Mỹ đóng quân trong cả nước.

Tức là, ngoài chấp nhận điều lính đánh thuê để kiếm lời, thì chính quyền của Park Chung Hee cũng từng cung cấp tới 1,1 triệu phụ nữ Hàn phục vụ các nhu cầu hậu cần và giải trí của Mỹ và đồng minh, đổi lấy viện trợ kinh tế văn hóa xã hội. (Brown Memorandum, hay còn gọi là Bản ghi nhớ Brown, ký ngày 25/2/1966).

Sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, Mỹ tiếp tục đồn trú hàng chục ngàn quân ở Hàn Quốc, lý do là để “bảo vệ đất nước này khỏi Triều Tiên xâm lăng”, và thế là có hàng loạt các trung tâm, thị trấn mại dâm mọc lên để phục vụ lính Mỹ. Lúc cao điểm đã có hơn 18.000 gái điếm phục vụ cho 43.000 binh lính Mỹ đóng ở Hàn Quốc.

Chua xót thay, đớn đau thay, một khi những người đàn ông Hàn Quốc chọn cách “cúi đầu”, thì những người phụ nữ Hàn Quốc giai đoạn 1960 – 1980 lại phải “chổng mông” trước người Mỹ. Những gã lính đánh thuê Hàn Quốc gây ác ở Việt Nam, khi trở về nước chí ít còn được vinh danh là “hi sinh xương máu” vì đất nước. Nhưng những phụ nữ Hàn Quốc bán dâm theo điều động của chính phủ, họ cũng đóng góp rất lớn vào sự phát triển của Hàn Quốc, nhưng lại bị cả xã hội khinh khi, và chết mòn trong cô đơn.

Năm 2014, hơn 120 phụ nữ từng là gái mại dâm, làm việc gần một căn cứ quân sự của Mỹ vào những năm 70 của thế kỷ trước tại Hàn Quốc đang ra tòa yêu cầu chính phủ nước này phải bồi thường cho họ mỗi người 10.000 USD. Lý do mà họ đưa ra là các cơ quan chức năng đã tạo điều kiện tích cực để họ mua vui cho lính Mỹ và giờ đây, giới chức bỏ rơi họ trong nghèo đói, khi tuổi đã xế chiều.

Và hiện tại, một đất nước được xem là “văn minh hiện đại” như Hàn Quốc, số phận những người phụ nữ Hàn Quốc vẫn chẳng lấy gì sáng sủa. Bộ Bình đẳng giới Hàn Quốc ước tính có khoảng 500 ngàn phụ nữ làm việc trong ngành công nghiệp tình dục, tuy nhiên, theo Hiệp hội nữ quyền Hàn Quốc, con số này thực tế có thể vượt quá 1 triệu. Nếu ước tính là gần với sự thật, sẽ có nghĩa là 1 trong số 25 phụ nữ Hàn Quốc đã bán cơ thể mình cho quan hệ tình dục lấy tiền, hay cứ 1 trong 5 phụ nữ ở độ tuổi từ 15-29 bán dâm. Thậm chí tệ hơn, trẻ em và thiếu niên mại dâm cũng rất phổ biến tại Hàn Quốc.

Tất cả những số liệu thống kê trái ngược với hình ảnh các ngôi sao thể hiện Hàn Quốc là một xã hội rực rỡ, làm việc chăm chỉ, sinh viên năng động và đầy kỹ năng. Những thứ mà hào quang truyền thông tạo ra.

Tờ Al-Jazeera dẫn lời một gái mại dâm Hàn Quốc cho biết: “Không ai nói với tôi là đã sai lầm khi bán dâm, kể cả cô giáo của tôi. Tôi đã muốn ai đó nói với tôi. Các cô gái nên được dạy bảo từ nhỏ về điều này trong lớp học.”

Xem ra, để làm giàu chính phủ Hàn Quốc bất chấp, từ trước đến nay luôn là như vậy. Chính phủ Hàn Quốc coi binh lính Mỹ như một cơ hội để thu lợi kinh tế, và món lợi này đã bị trả giá bằng thân xác phụ nữ Hàn Quốc, suốt từ những năm 1950 đến tận bây giờ.

Kim Ae -ran, một cựu gái điếm bị buộc phải làm việc tại căn cứ quân sự Mỹ, nói với tờ International Herald Tribune: “Chính phủ của chúng tôi là tên ma cô dẫn gái cỡ bự đối với quân đội Mỹ. Họ kêu gọi chúng tôi bán dâm cho lính Mỹ càng nhiều càng tốt, họ ca ngợi chúng tôi là người yêu nước vì đã đem về lợi nhuận bằng USD”.

Một cựu gái điếm khác than thở: “Tôi càng nghĩ về cuộc sống của tôi, thì càng cho rằng phụ nữ như tôi là vật hy sinh lớn nhất đối với liên minh của nước mình với người Mỹ. Nhìn lại, tôi nghĩ rằng cơ thể của tôi không phải của tôi mà là của chính phủ Hàn Quốc và của quân đội Mỹ”.

Nhưng trông chờ gì ở một chính quyền tay sai như Hàn Quốc cơ chứ!

Xem thêm: Điên thì có sao: Ác mộng từ những vụ thảm sát của lính Hàn Quốc

Những người già Nhật Bản chết mòn trong cảnh cô đơn

Theo cuộc khảo sát của Viện nghiên cứu an sinh xã hội và dân số quốc gia Nhật Bản, dân số Nhật Bản đang già hóa nhanh chóng, có 28% người Nhật ở trên độ tuổi 65, cao nhất thế giới, đặt ra nhiều thách thức cho các nhà hoạch định chính sách đặc biệt là sự cô lập xã hội là vấn đề khó giải quyết hơn cả.

Và khó khăn hơn tất cả, đó là việc kể cả có đảm bảo được cuộc sống đủ về vật chất, nhưng với người già thì viễn cảnh từ từ chết già trong cô đơn nó còn kinh khủng gấp bội.

Theo số liệu thông kê đầu năm 2019, trong số những cụ ông cao tuổi sống một mình tại Nhật Bản, chỉ có 15% thường xuyên nói chuyện với một người khoảng hai tuần một lần, trong khi đó khoảng 30% cảm thấy không thể nói chuyện với bất kỳ ai và không có người nào đáng tin cậy để họ có thể nhờ giúp đỡ như là thay bóng đèn.

Tỷ lệ những người phụ nữ trên 65 tuổi sống một mình đã tăng gấp đôi từ 11,2% năm 1980 lên 20,3% vào năm 2010, trong khi đó, tỷ lệ này ở nam giới là tăng từ 4,3% lên 11,1% so với cùng kỳ.

Trước thực trạng những người cao tuổi ở Nhật Bản sống trong cô độc đã gây ra một hiện tượng xã hội có tên là Kodokushi, một bóng đen đang bao trùm lên Nhật Bản mà không thể nào tìm được lối thoát. Con cháu không đoái hoài, xã hội không để ý, chẳng có người chăm sóc, phần lớn nơi ở của người già Nhật Bản tràn ngập rác với đống quần áo cũ, sách, báo, hộp đựng thức ăn...

Đơn giản, tuổi càng cao thì sức khỏe ngày càng suy giảm, và thế là nhiều người già Nhật Bản sống trong căn hộ như những bãi rác, họ chết trong cô độc và có khi hàng tuần sau khi họ qua đời mới bị phát hiện. Đó chính là Kodokushi đấy, ứớc tính rằng khoảng 30.000 người trên khắp Nhật Bản đã qua đời theo cách này mỗi năm.

Vậy tại sao lại có hiện tượng này?

Đáp án: Nguyên nhân dẫn đến sự cô đơn đến mức gần như khủng hoảng trong xã hội Nhật Bản bắt nguồn từ việc Nhật Bản đang đánh mất bản sắc văn hóa Á Đông.

Sau thế chiến II, do bị kiểm soát hoàn toàn về quân sự và chính trị, Nhật Bản không thể phản kháng, vậy là lao đầu vào việc phát triển kinh tế với mong muốn quên đi nỗi nhục. Giới chức Nhật Bản đề ra thứ văn hóa đó là “tinh thần Nhật – hăng say lao động”, đại khái mỗi cá thể phải đặt mình vào lợi ích chung của tập thể. Điều này mang đến áp lực nặng nề cho giới trẻ khi sự nghiệp, thành tựu được xem là một tiêu chuẩn để đánh giá và họ phải liên tục nỗ lực để đạt được, cống hiến hết mình cho xã hội. Đổi lại là sự cô đơn của chính họ khi về già và bản thân bố mẹ của họ cũng không muốn cản trở con đường phát triển của con cái mình. Họ chấp nhận sống trong cô độc, là tự nguyện, nhưng đó chính là nỗi đau đấy.

Kinh tế Nhật Bản đã trải qua giai đoạn tăng trưởng kinh tế cao sau chiến tranh, nhưng sau thỏa ước Plaza, chút tự tôn cuối cùng của Nhật Bản đã mất khi nhận ra bản thân chỉ là “con lợn béo” mà Mỹ nuôi để thịt. Và tất nhiên, sau thỏa ước thì Nhật Bản lập tức gặp khó khăn về tăng trường kinh tế. Dân số Nhật Bản liên tục giảm, nhu cầu vì thế cũng giảm, thị trường bị thu nhỏ lại, nên vấn đề đặt ra là làm sao để nâng cao năng suất bằng lực lượng lao động ngày càng ít đi.

Trong thời kỳ tăng trưởng kinh tế cao, lực lượng lao động dồi dào, số tiền đóng góp cũng nhiều hơn, nhưng khi dân số lao động giảm đi số người cao tuổi tăng lên, thì việc chi trả vượt khỏi khả năng của các quỹ lương hưu, khi mà ngay hiện giờ, tiền lương hữu vốn đã không chắc đảm bảo được toàn bộ cuộc sống cho người cao tuổi.

Một điều nữa đó là văn hóa Nhật Bản đề cao tính tự lập. Trẻ em từ bé được dạy dỗ để tự lo cho bản thân từ những chuyện nhỏ nhất, phải kiềm chế cảm xúc và cách cư xử của mình. Điều này khiến cho người Nhật cảm giác không thoải mái và xấu hổ khi phải thừa nhận mình đau buồn và cần đến sự giúp đỡ của người khác.

Nhật Bản, Hàn Quốc đang nằm trong nhóm nước đối diện với vấn đề già hóa dân số trầm trọng nhất thế giới. Cuộc sống ngày một hiện đại hơn, nhiều người trẻ đi ra thành phố kiếm việc và học tập, để lại cha mẹ già ở quê. Nhiều người thậm chí còn quên luôn cha mẹ mình, hiếm khi về quê chăm nom họ.

Nguyên nhân cho thực trạng đau lòng ấy chính là việc các giá trị văn hóa đạo đức Á Đông truyền thống đang dần bị xóa bỏ ở Nhật Bản, Hàn Quốc. Các giá trị Tư bản phương Tây, chủ nghĩa cá nhân lên ngôi, giới trẻ sống ngày càng ích kỷ và vô cảm. Họ không có được sự quan tâm, gắn bó và yêu thương đấng sinh thành của mình như những quốc gia còn giữ được bản sắc dân tộc như Trung Quốc, Việt Nam với Nho giáo làm nền tảng cốt lõi.

Theo quan niệm của đạo Khổng nói riêng và Nho giáo nói chung, con cái có trách nhiệm phải chăm nom cha mẹ già, đặc biệt là con trai lớn thường có trách nhiệm phải chăm sóc bố mẹ già cho đến khi họ qua đời. Đấy là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

Thực sự, theo dòng chảy lịch sử thì nhiều quan điểm của Nho giáo đã không còn phù hợp, nhưng nền tảng và các giá trị đạo đức trong Nho giáo vẫn luôn cực kỳ có giá trị với sự vận động xã hội về việc nâng cao đạo đức con người.

Công cuộc cải tổ của Thiên hoàng Minh Trị đã đạt được những thành tựu đáng kể. Nhật Bản đã có một nền giáo dục có xu hướng mới, nhưng họ vẫn không quên đi văn hóa cổ truyền của đất nước, vẫn đề cao tinh thần đạo đức và chủ nghĩa dân tộc của người Nhật Bản, đề cao truyền thống dân tộc theo tinh thần Khổng giáo nguyên thuỷ.

Thành công của Nhật Bản cuối thế kỷ 19 cho thấy Nho giáo không đối nghịch với sự phát triển trong thời kỳ hiện đại. Trái lại, nền tảng đạo đức Nho giáo lại trở thành động lực to lớn thúc đẩy phát triển kinh tế.

Nhưng, sau năm 1945, Nhật Bản là nước bại trận và bị tiếp quản bởi Mỹ, người Nhật không thể nào chấp nhận được thực tại rằng một đế quốc như họ lại trở thành dân tộc bị cai trị. Khi Hiến pháp và định hướng sách lịch sử được viết bởi học giả người Mỹ, các giá trị Á Đông dần bị xóa bỏ, thay thế vào là Tây học. Xu hướng né tránh những khía cạnh yếu đuối của con người đã khiến Nhật Bản phải trả một cái giá vô cùng đắt - sức khỏe tinh thần của một dân tộc.

Xem thêm: 3 cụ bà Nhật Bản thành lập nhóm vũ trang, dùng súng hơi để đối phó với khỉ núi

Hàn Quốc cũng tương tự. Trong bước đường vươn mình trở thành một “con rồng châu Á”, Hàn Quốc – một nước Á Đông đã áp dụng hệ thống giáo dục kiểu phương Tây, điều này khiến cho các giá trị văn hóa truyền thống đang dần bị co hẹp. Việc quá tập trung vào học tiếng Anh, Toán đã chiếm chỗ của các môn học như Đạo đức và Lịch sử, chủ nghĩa vật chất lên ngôi khiến người dân Hàn Quốc càng ngày càng vô cảm và ích kỷ. Như “ếch đun nước sôi”, sau nửa thể kỷ phát triển, một học giả người Hàn Quốc tên là Pak Seok-hong từng chua chát tâm sự rằng: “Sai lầm của hệ thống giáo dục kiểu phương Tây đang biến Hàn Quốc thành vương quốc đầy súc vật, người trẻ chửi người già trên tàu, những đứa trẻ tự tử để khỏi bị bắt nạt. Sự hòa hợp dân tộc, sự kính trọng người cao tuổi và lòng trung thành với Tổ quốc – những đức tính đó nay đã phai nhạt trong giới trẻ. Chúng ta đã xây dựng được nền kinh tế mạnh mẽ, nhưng đạo đức của dân tộc đang trên bờ vực của sự sụp đổ. Chúng ta phải tìm cách gì đó để khôi phục lại nó.”

Việt Nam chúng ta, dù ít thì nhiều vẫn đang dần bị “già hóa dân số”, vậy nên đầu năm nay chính phủ Việt Nam đang tích cực vận động giới trẻ kết hôn và sinh con. Mỗi thanh niên Việt cần thấm nhuần tư tưởng ấy sâu sắc, tránh việc cổ vũ và tôn sùng chủ nghĩa độc thân như một thứ “sung sướng tưởng tượng”. Nên nhớ, văn hóa của Việt Nam chúng ta là văn hóa cộng đồng, tình làng nghĩa xóm, con cháu hiếu thảo chứ không phải là thứ văn hóa tự do cá nhân như minh triết phương Tây.

Nhìn vào Nhật Bản và Hàn Quốc mà xem. Đây là 2 bài học cảnh giác, trực quan sinh động và sâu sắc nhất dành cho Việt Nam. Chúng ta cần phải tiếp thu có chọn lọc văn hóa ngoại lai, để có thể gạt bỏ những yếu tố tiêu cực và sử dụng những yếu tố tích cực của văn hóa truyền thống nhằm phục vụ cho công cuộc xây dựng Việt Nam ngày càng văn minh, giàu đẹp và hiện đại.

5 ( 1 bình chọn )

Chia sẻ Chia sẻ
https://mvatoi.com.vn
M & Tôi - Nơi cảm xúc thăng hoa, là nơi tâm sự, chia sẻ cảm xúc của bản thân qua những bài viết của chính mình

Ý kiến bạn đọc (0)

Human Fall Flat: Tựa game được trao tặng giải quán quân "thách thức danh hài"

05/09/2020 12h:19

71

Human Fall Flat hay còn được biết đến với tên gọi game tật nguyền, được rất nhiều streamer nổi tiếng review, nhưng hôm nay mình xin được review 1 lần nữa

3 cụ bà Nhật Bản thành lập nhóm vũ trang, dùng súng hơi để đối phó với khỉ núi

04/09/2020 11h:45

62

Fukui nổi tiếng với hóa thạch khủng long, nghề làm giấy và các đặc sản.  Nhưng gần đây, còn được người dân Nhật biết tới bởi có sự xuất hiện băng đảng "Diệt Hầu" khét tiếng.

Sự thật về 3 sắc màu chết chóc trong lịch sử nhân loại

30/08/2020 11h:55

92

Trắng, xanh lá và cam là 3 màu sắc quen thuộc với chúng ta, nhưng có thể bạn chưa biết, chúng chứa đầy sự nguy hiểm vượt ngoài sức tưởng tượng của con người. Hãy cùng M & Tôi khám phá qua bài viết này nhé.

Test nhanh covid có thực sự hiệu quả hay nó chỉ đảm bảo tính “nhanh” chóng như tên gọi?

30/08/2020 04h:38

121

Bệnh nhân thứ 714 tại Hà Nội xét nghiệm nhanh cho ra kết quả ÂM TÍNH nhưng chỉ 5 ngày sau, bằng phương pháp Realtime RT-PCR, kết quả lại khẳng định DƯƠNG TÍNH. Vậy test nhanh có thực sự hiệu quả hay không?

10 sự thật thú vị về virus corona

30/08/2020 03h:43

207

Đại dịch COVID-19 tiếp tục mang làn sóng dữ dội hơn đến càn quét nước ta. Để nhanh chóng đẩy lùi dịch bệnh, mỗi người dân nên nắm rõ kẻ địch - virus corona, và tránh lan truyền các thông tin sai lệch làm nhiễu loạn phe mình. Vậy bây giờ, hãy cùng em và tôi điều tra về “đối thủ đáng gờm” này ngay thôi nào!

"Vũ khí" ECMO được sử dụng trong trận chiến COVID-19 là gì?

30/08/2020 02h:31

92

Bạn đã từng nghe đến ECMO - một loại "vũ khí" cực kì quan trọng trong cuộc chiến chống lại "kẻ thù Corona" bao giờ chưa nhỉ? Hãy cùng M & Tôi tìm hiểu qua bài viết về thiết bị ECMO để thu nạp thêm kiến thức ngay nhé!

Cùng chủ đề

Bài viết mới