Trang chủ Em & tôi Truyện dài Tuổi thơ dữ dội - Phần 2

Truyện dài

Tuổi thơ dữ dội - Phần 2

Năm 1963... tôi 7 tuổi, chị 9 tuổi. Sau khi bị đuổi ra khỏi trường, số phận chị em tôi chuyển sang bước ngoặt mới, hai cánh chim non bị xô đẩy giữa dòng xoáy cuộc đời đầy giông bão... Ba má đi kháng chiến biền biệt, không hề hay biết.

Sau khi bị đuổi ra khỏi trường, số phận chị em tôi chuyển sang bước ngoặt mới, hai cánh chim non bị xô đẩy giữa dòng xoáy cuộc đời đầy giông bão... Ba má đi kháng chiến biền biệt, không hề hay biết.

Thay cho những buổi tới trường là những ngày tháng lam lũ ngoài đồng mò cua, bắt ốc, tát cá, hái rau... Nhặt nhạnh những thứ do thiên nhiên ban tặng đem ra chợ bán. Những lúc ngoài đồng khô hạn thì hai chị em đi đan đáy mướn (dụng cụ bắt tôm, tép, cá), ai thuê gì làm nấy. Hai chị em cóp nhặt, dành dụm từng đồng, mong từng ngày, từng giờ được anh ba về đón đi thăm để đưa tiền cho ba má đỡ cực. Mặc dù tính cách trái ngược nhau hoàn toàn nhưng hai chị em rất yêu thương nhau, luôn bảo bọc cho nhau. Dù cuộc sống nghiệt ngã thế nào cũng còn có chị, có em...

Mùa mưa, hai chị em mang thúng ra đồng kiếm từng cọng rau, rau gì ăn được là hái để ‪sáng hôm sau‬ mang ra chợ bán. Rau chị em tôi hái hầu hết là rau đắng ruộng. Hồi đó rau đắng ruộng mọc khắp đồng, nhiều vô kể. Chị tới đám rau là lấy tay gạt ngang cho những cọng rau nằm xuống rồi lựa từng cọng để cắt. Chị cắt được đầy thúng rau thì hết cả buổi, những cọng rau còn lại bị chị giẫm đạp nát hết. Tôi thì khi đã chọn đám rau nào thì hái dứt đám đó. Cứ lội xuống ruộng một tay cầm dao, một tay cầm cả nắm rau mà cắt, xong rồi lựa cỏ, rác bỏ ra. Tôi làm rất nhanh, chỉ bằng một phần tư thời gian của chị là đầy thúng rau. Việc gì cũng vậy, mỗi người mỗi cách làm khác nhau, không ai chịu ai, nhưng chị cứ lấy quyền làm chị, hay càm ràm, áp đặt... Lúc nào cũng nói chị làm tốt hơn, được nhiều tiền hơn... bắt tôi phải làm theo chị. Tôi thì không thích bị chị lảm nhảm suốt ngày một cách vô lý nên một hôm tôi đưa ra đề nghị:

- Từ nay mỗi người một thúng, hái rau riêng, tự bán. Mỗi ngày chị bán được bao nhiêu thì em nộp vô bấy nhiêu, không kém một đồng. 

- Làm như em mà cũng dám tách ra, còn đòi kiếm tiền bằng chị à? 

- Cứ làm riêng đi rồi sẽ thấy. Sự thật sẽ được chứng minh. 

- Được. Đừng xin chị làm chung lại nghen. 

- Ai xin ai chứ? Sáng mai bán xong rau sẽ rõ thôi mà. 

Vậy là mỗi người một thúng. Tôi cắt đầy thúng rau, ém chặt, lấy lá chuối đậy kín lại giữ cho rau tươi, rồi lên tiếng:

- Em cắt đầy thúng của em rồi. Bây giờ em phụ chị nghen! 

- Khỏi. Rau em cắt bán ai mua. Mai em không bán được đồng nào cho coi. Em đừng phá thúng rau của chị.

Chị không cho tôi đụng vô phần của chị. Tôi đành lên bờ nằm nhìn trời, nhìn mây, tận hưởng những cơn gió đồng hiu hiu, mơn man mái tóc rối... để chờ chị. Chờ mãi chị vẫn không xong, tôi sốt ruột, xuống ruộng cắt rau phụ thì bị chị la "em cắt vậy bán ai mua, mai em sẽ không bán được đồng nào cho coi, đừng phá chị nữa", vẫn là câu nói đó, chị vừa la, vừa bỏ hết mớ rau tôi vừa cắt dùm ra khỏi thúng. Tôi không muốn cãi nhau với chị. Thôi thì lại lên bờ nằm chờ. Gió mát ru tôi ngủ tự lúc nào, tỉnh dậy chị vẫn còn "miệt mài" dưới ruộng (!). Đến khi trời sắp tắt nắng thì chị cũng xong việc, hai chị em đội rau, lục tục kéo nhau về nhà ngoại. 

Sáng sớm hôm sau, lúc còn tờ mờ, chưa rõ mặt người, hai chị em đã dậy mang rau ra chợ. Tôi chọn địa thế thuận lợi, ngồi cách xa chị. Mới nửa buổi chợ thì tôi đã bán hết thúng rau. Tôi chạy lại chỗ chị thấy chị còn nửa thúng. Lại chờ... Chợ vãn dần thì chị cũng bán hết rau. Chị hỏi:

- Em bán được bao nhiêu? 

- Chị bán được bao nhiêu? - Tôi trả lời bằng một câu hỏi lại. 

- Chị bán được mười đồng - Chị xòe tiền ra khoe,  mặt vui hớn hở. 

- Em nộp mười đồng đây. Không kém một xu nghen! 

- Em bỏ công cắt có một chút, bán có nửa buổi chợ mà được nhiều tiền vậy sao? - Chị bắt đầu quan tâm cách làm của tôi. 

- Làm nhanh, tiết kiệm thời gian, không lãng phí sức lực mà- Tôi nghênh mặt lên khẳng định với chị cách làm của mình hiệu quả. 

Cầm được nhiều tiền, chị rất vui, không nói gì nữa. Tôi hỏi:

- Chị đói bụng không? 

- Cũng đói. 

- Mình kiếm gì ăn đi! - Tôi đưa ra đề nghị.

- Không được phung phí tiền. - Chị lắc đầu quầy quậy. 

- Không lấy tiền trong túi chị đâu mà lo. Em đãi. 

- Em nộp chị mười đồng rồi. Em làm gì còn tiền. Tiền chị giữ không được xài... 

Nhìn thấy chị quá hà tiện mà thương. Bụng thì đói meo, tiền kiếm được không bao giờ dám trích ra một chút để "tái sản xuất sức lao động". Tôi muốn đãi chị một bữa thật ngon để "rửa ruột" hai chị em bằng chính sức lao động của mình. Tôi nói:

- Chị chờ em chút. 

Tôi chạy lại chỗ bà bán bún bì cuốn gọi một tô đặt biệt 5 đồng. Hôm nay hai chị em được bữa "tiệc" ngon lành, vui vẻ. Tôi hí hửng bưng tô bún và 2 đôi đũa lại chỗ chị. Chị nhìn thấy tô bún liền cho một tràng om sòm giữa chợ:

- Tiền đâu mua vậy? Bán được nhiều tiền sao không đưa hết cho chị? Tại sao em không nghe lời chị mà xài phung phí vậy... - La lối một chập rồi chị buông thêm một câu "Mày thích thì ăn, tao không ăn". 

Đang vui bị chị "tạt cho nguyên gáo nước lạnh" vào giữa mặt ở chốn đông người, tôi giận dỗi:

- Ai mời đâu mà đòi ăn với không chứ. - Tôi buông một câu chắc nịch để chấm dứt sự quát mắng ầm ĩ của chị. 

Tôi bê tô bún tới một góc chợ, xa chỗ chị, bắt đầu ăn, giả lơ chị ra. Thi thoảng đưa mắt liếc xem thái độ chị thế nào thì thấy mặt chị "thộn" ra... Ăn hết nửa tô, mặc dù rất ngon, bụng vẫn còn đói nhưng tôi không ăn nữa. Nửa tô còn lại là phần của chị. Tôi nghĩ phạt thế đủ rồi. Tôi bê nửa tô còn lại cho chị:

- Nè, ăn đi còn về nấu cơm cho ngoại rồi ra đồng... 

Chị đón lấy tô bún ăn ngon lành. Ăn xong chị nói:

- Bún ngon quá nhưng mắc quá! 

- Phải ăn cho khỏe mới có sức để đi kiếm tiền. - Tôi lên tiếng. 

- Hôm nay em bán được bao nhiêu tiền?- Chị vẫn không quên vai trò" thần giữ của". 

- Gấp rưỡi chị đó. Giờ thì không còn giữ đồng nào hết. 

- Mai mốt bán được bao nhiêu đưa hết cho chị, đừng ăn xài lãng phí như hôm nay nữa nghen! - Chị dịu giọng, dỗ ngọt. 

- Trời đất ơi! Không hề lãng phí. Thi thoảng "rửa ruột" một lần lãng phí cái gì hở trời. Hà tiện vừa thôi... Nhưng chị ăn bún thấy thế nào? 

- Ngon lắm! 

- Vậy là được rồi. Mỗi ngày em sẽ đưa chị ít nhất bằng tiền chị kiếm được. Ăn uống em đãi, không được nói nhiều - Tôi buông lời chắc nịch. 

Nghe tôi nói vậy, chị xịu mặt, không nói thêm gì. Từ đó chị ít cằn nhằn, không ép tôi phải làm theo chị, tôi đỡ mệt mỏi hơn. Dù nói vậy nhưng mỗi ngày kiếm được bao nhiêu tôi đều đưa hết cho chị giữ. Thi thoảng rất lâu, chị em tôi mới mua chút gì ăn, còn lại ngày hai bữa cơm ngoại nuôi. 

Phần lớn thời gian chị em tôi lam lũ bên ngoài nhưng vẫn không tránh được những trận lôi đình, những lời chửi rủa của ông. Ông bực bội vì phải nuôi cháu ngoại. Ông chửi 2 chị em tôi, chửi ba má tôi thật thậm tệ, chửi lây luôn cả bà ngoại vì nuôi nấng, bao bọc 2 chị em tôi... 

Để giảm bớt gánh nặng cho bà, một hôm tôi bàn với chị:

- Mình không nên để ông bà nuôi ăn nữa. Chỉ ngủ nhờ nhà ngoại thôi - Tôi đề nghị. 

- Nhưng mình lấy gì ăn? - Chị lo lắng.

- Lấy một phần tiền mình kiếm được - Tôi dứt khoát. 

- Nhưng biết nói thế nào với bà ngoại - Chị phân vân. 

-Trước mắt mình chỉ nhờ 2 bữa cơm, không ăn thức ăn của ngoại - Tôi nói. 

- Phải làm sao để bà không buồn - Chị ra chiều nghĩ ngợi. 

- Chuyện này dễ mà. Mình ăn chay - Tôi dứt khoát. 

Bà ngoại rất hay đi chùa, thường ăn chay vào ngày rằm và 30 hàng tháng. Bà luôn dạy 2 chị em tôi hướng Phật. Tôi nghĩ lấy lý do ăn chay trường sẽ hợp ý bà. Không ăn thức ăn của ngoại nhưng không nên làm bà buồn. Tôi nói tiếp:

- Chỉ có ăn chay trường là hợp lý thôi. 

- Ừ, không làm bà buồn, không ăn thức ăn để ông bớt chửi, đỡ được gánh nặng cho bà. - Chị đồng tình. 

Hai chị em gặp bà ngoại : 

- Ngoại ơi, chị em con muốn ăn chay trường. - Tôi lên tiếng. 

- Ừ, ăn chay trường được là tốt lắm đó con- Bà rất vui. 

- Từ nay ngoại đừng lo thức ăn mặn cho chị em con nữa. Tụi con chỉ ăn cơm của ngoại thôi - Chị lên tiếng. 

- Từ nay hai chị em con ăn chay trường mà ngoại - Tôi lo ngoại phát hiện ý đồ của 2 chị em tôi. 

- Ừ... Nhưng sao tự nhiên muốn ăn chay trường? - Ngoại lo lắng. 

- Ngoại dạy tụi con hướng Phật mà. - Tôi nói. 

- Ừ, nhưng hai con còn quá nhỏ, hay là trước mắt mỗi tháng chỉ ăn chay 2 ngày như ngoại thôi, rồi sau từ từ ăn chay trường cũng được con à - Ngoại phân vân khuyên. 

- Dạ, hai chị em con quyết định ăn chay trường. Ngoại dạy tụi con là tu để giải trừ nghiệp chướng mà - Tôi thuyết phục bà. 

- Ừ... Tu là tốt con à. 

- Ngoại cho phép tụi con ăn chay trường nghen! 

- Ừ... 

Vậy là giải quyết được việc "không ăn thức ăn của ngoại" rồi. Hai chị em tới tiệm mua ngay hủ tương 10 ký. Mỗi ngày sau khi bán rau xong, hai chị em về nấu cơm dọn lên mời ông bà ngoại ăn, rồi xúc ít cơm, lấy ít tương sống mang theo ra đồng tới tối mịt mới về... Ở tuổi mới lớn, cứ cơm, tương liên tục ròng rã, lại lúc đói, lúc  no... nên 2 chị em ốm nhom. Nhưng về tinh thần thì thoải mái hơn nên cũng bù lại phần nào. 

Thỉnh thoảng, những lúc vùng giải phóng im ắng thì anh ba về rước 2 chị em đi thăm ba má. Thời gian được gần gũi ba má thật ít ỏi. Đó là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tuổi thơ tôi. Mỗi lần về thăm, đưa tiền cho ba má, ba đều hỏi:

- Tiền ở đâu có mà con cho ba má nhiều vậy? 

- Dạ, những lúc rảnh rỗi, hai chị em con đi đan đáy mướn. 

- Con kể chuyện sống với ngoại cho ba nghe đi? 

- Dạ, ông bà thương hai chị em con lắm. Sáng tụi con đi học, chiều đi đan mướn, tối học bài. Ông bà chăm sóc không thiếu thứ gì, tụi con được ăn no, mặc ấm. Ông bà thương ba má lắm, ông bà nói "ba má ở bên đó kháng chiến thiếu thốn đủ thứ, hai chị em học một buổi, còn một buổi rảnh rỗi thì sang nhà chị Hai Rít đan đáy kiếm tiền cho ba má đỡ cực khổ". - Tôi không thể nói sự thật vì không muốn ba đau lòng nên tôi bịa ra diễn cảnh thật êm đềm. Có lẽ ba không tin nên hỏi:

- Con làm gì mà tóc cháy nắng, da đen nhẻm, gầy gò thế này, nói thật cho ba nghe? 

- Dạ, con ốm nhom là tại con ham chơi nên đôi lúc quên ăn. Còn đen nhẻm là tại những lúc rảnh rỗi con không thích đi đan đáy nên chị em con dắt nhau ra đồng kiếm rau bán cho thoải mái, coi như đi chơi mà ba. 

- Bán rau thì làm sao đi học? 

- Dạ, bà ngoại bán rau dùm con. 

- Con không được giấu ba bất cứ việc gì nghen! Phải học hành cho giỏi. Từ nay đừng đi kiếm tiền cho ba má nữa. 

- Dạ, ba đừng lo. Con lượng sức mình mà. 

- Nhìn con thế này ba không lo sao được hả con... Con hãy nhớ lời ba dặn nè "dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải học, có điều kiện thì tới trường lớp, không có điều kiện thì học trong sách báo, học điều hay lẽ phải ở trường đời. Phải học nghen con". 

Hình như ba đoán biết được điều gì không hay cho các con nhưng thấy tôi không muốn nói thêm nên ba không hỏi nữa. Ba ngồi trầm ngâm... trông ông già hẳn đi. Nhìn ba như vậy, tôi thương ba lắm. Ba lẩm bẩm một mình "Chiến tranh cứ dai dẳng, không biết khi nào mới hòa bình..."

- Dạ, hòa bình thì con không phải xa ba nữa - Tôi nói. 

- Sẽ có ngày con à. - Ba khẳng định. 

- Dạ, sẽ có ngày mà. Ba lo đánh giặc, đừng lo cho con nữa, con lớn rồi mà. 

- Con gái của ba mới 7 tuổi đầu mà như cụ non - Ba ôm tôi vào lòng, mắt ba đỏ hoe... 

Tiền hai chị em tôi lam lũ cóp nhặt được cho ba má, ba má không giữ lại một đồng nào để xài cho riêng mình mà mang đi đóng góp hết cho cách mạng để nuôi quân. 

Bên ba được vài hôm thì chị em tôi phải quay về nhà ngoại... Và tiếp tục những ngày tháng sống côi cút, cay đắng, nhọc nhằn... 

Năm 1964... Tôi 8 tuổi. Chị 10 tuổi. 

Bỗng một ngày niềm vui nho nhỏ "có chị, có em" của tôi cũng tiêu tan. Sao người đời nỡ đành đoạn tìm cách tách rời hai chị em tôi ra xa nhau. Buổi tối hôm đó mợ dâu "quan tâm" tới hai cháu nên nói với ông bà ngoại:

- Vợ chồng thằng Tư Hung đang kiếm người giúp việc. Con Hồng (chị tôi) nó lớn rồi, ba má cho nó qua chợ Giòng Nhỏ ( Mỹ Tho) ở cho vợ chồng thằng Hung, tụi nó lo ăn ở lại có tiền lương... 

- Ừ, bà biểu con Hồng, nó đi ở cho vợ chồng thằng Tư Hung - Ông ngoại lên tiếng ủng hộ mợ dâu. 

- Ừ, để tôi hỏi nó xem sao,  rồi còn gặp vợ chồng thằng Hai Dần nói chuyện với nó (Cậu hai Dần là cháu họ gọi ông ngoại bằng chú. Cậu là ba ruột của anh Tư Hung. Cậu là một trong những bà con từng có thời gian cưu mang anh ba tôi).- Bà ngoại lên tiếng. 

- Hỏi han gì nữa. Bà biểu nó đi ở với vợ chồng thằng Tư Hung đi - Ông ra lệnh dứt khoát. 

Nghe người lớn trong nhà nói chuyện, tôi thảng thốt, cảm giác như mình sắp mất đi thứ gì thật quý giá. Nhưng tôi chợt nghĩ "Rời khỏi nhà ngoại, ít nhất là chị không còn bị ông hắt hủi, đuổi xua... biết đâu chị có cuộc sống tốt hơn". Bà ngoại thương cháu nhưng bà rất hiền nên có thể bà không nghĩ tới thâm ý của mợ dâu. Tôi hiểu mợ dâu tìm cách tống cổ từng đứa cháu chồng ra khỏi nhà ngoại. Tôi biết là số phận chị tôi đã được định đoạt. Chị rất hiền, có tiếng là "biết vâng lời" mà... 

Mới 10 tuổi đầu chị phải khăn gói đi ở đợ cho nhà người.

Gia đình chủ của chị sống tại Mỹ Tho. Anh Tư Hung (ông chủ) là sĩ quan ngụy, vợ anh dạy học. Nhà có một cậu em trai của vợ và một đứa con nhỏ. Chị bắt đầu cuộc sống của con ở nhưng được ông bà chủ thương nên cũng yên. Ngày ngày chị chăm bé, ru nó ngủ, dọn dẹp nhà cửa, phụ chủ cơm nước... May mắn cho chị là ông bà chủ có họ xa lại rất hiền nên không hề la mắng mà chỉ giao chị làm những việc phù hợp với sức chị. Mừng cho chị hết những ngày bị ông ngoại hắt hủi đuổi xua. Nhưng hai chị em bị tách rời nhau chắc chị cũng  nhớ và lo lắng cho tôi. 

Chị đi rồi, còn lại một thân côi cút, tôi ngơ ngác, chống chếnh, ra đồng hái rau mà bụng dạ không yên, cứ nghĩ tới chị, lo cho chị. Vậy là từ nay tôi không còn ai để trò chuyện, bàn tính, chia sẻ buồn vui hay cự nự nhau nữa. Không biết sao bây giờ tôi thèm nghe bên tai mình giọng nói cam ràm của chị quá...Tôi hụt hẫng như người mất hồn, biếng ăn, lười nói... âm thầm đi, âm thầm về, lặng lẽ như cái bóng của chính mình... Sau một tuần tôi bừng tỉnh, tôi cố xốc lại tinh thần.  Tôi bắt đầu sắp xếp lại công việc của mình. Tôi nghĩ tới lời ba căn dặn. Tôi phải học. Không thể tới trường để học, cũng không thể học tại nhà ngoại nên tôi mua sách mang theo ra đồng để đọc. Trước đây thay vì những lúc xong việc tôi thường lên bờ nằm nhìn trời, nhìn mây chờ chị thì nay những lúc giải lao tôi lao vô đọc sách, báo... Không nghêu ngao lãng phí thời gian nữa. Tôi làm việc nhiều hơn. Làm luôn phần của chị bỏ lại. Tiền mỗi ngày tôi kiếm được bằng ‪lúc 2‬ chị em cùng kiếm. Tôi lao vô làm lụng, đọc sách để quên bớt cay đắng cuộc đời.

Không còn chị giữ quỹ, tôi tự làm, tự giữ tiền. Có tiền, tự do định đoạt đồng tiền của mình nhưng tôi không còn muốn ăn vặt, không còn muốn mua sắm gì cả. Tiền tôi kiếm được, một phần đưa cho bà ngoại, ngầm trả tiền gạo cho ông, một phần để dành cho ba má. Cầm những đồng tiền tôi đưa, bà hỏi:

- Chị con đi rồi, con đưa tiền nhờ bà giữ phải không? 

- Dạ, con cho tiền ngoại đó. 

- Bà đâu có cần tiền của con. Con để dành cho ba má con. Chúng nó lo đánh giặc, đâu có thời gian làm kiếm tiền, thiếu thốn trăm bề... 

- Dạ, con có để dành tiền cho ba má rồi. 

- Ở đây có thiếu thốn gì đâu mà cho tiền ngoại, con cất cho ba má con đi. - Bà đưa tiền lại cho tôi. 

- Dạ, ngoại ơi, con thương ngoại lắm, ngoại thương con thì ngoại cất tiền này đi. Từ nay mỗi ngày con đưa một phần tiền con kiếm được cho ngoại. Ngoại tìm cách nói với ông là con chỉ xin ngủ nhờ đây thôi. Ông không phải nuôi cơm con nữa đâu. Con không muốn ông cứ lôi ba má con ra chửi bới, mắng nhiếc hoài như vậy thì làm sao ba má bình yên giữa đạn bom được. Con không muốn vì con mà ông xúc phạm bà, làm bà khổ sở hoài đâu. Ngoại thương con thì cầm tiền con đưa rồi lúc nào thuận lợi tìm cách đưa nó cho ông và nói với ông là con chỉ xin ông cho ngủ nhờ đây thôi. 

Bà ôm tôi, những giọt nước mắt của bà rơi ướt đẫm mặt tôi,  giọng bà chùng xuống:

- Nhà này có thiếu thốn gì đâu chứ. Con đi suốt ngày, chỉ ăn ít cơm nguội dư thừa, thức ăn từ lâu con đã không đụng tới rồi. 

- Dạ, ngoại đừng nghĩ ngợi nhiều mà sinh bệnh. Từ ngày 2 chị em con về đây nương nhờ thì con thấy tiền bạc, tài sản ông quản lý hết. Bà muốn mua thức ăn nuôi chị em con thì phải tự hái rau đổi lấy, thỉnh thoảng mới thấy ông đưa chút tiền cho bà. Con thương bà lắm nên con đã ăn chay trường. Con không muốn bà vì con mà khổ sở thêm nữa. Con muốn được yên ổn để vừa làm kiếm tiền cho ba má, vừa học ngoại à. 

- Chúng đã đuổi học con... Con nói học là học làm sao? 

- Dạ, con tự mua sách mang theo ra đồng đọc những lúc nghỉ ngơi ngoại à. Con chỉ nói với ngoại, người khác biết lại sinh chuyện lôi thôi! 

- Mới bé tí mà khổ thân con quá, bà không biết phải làm sao! 

- Dạ, con được 8 tuổi rồi, ngoại đừng lo cho con nữa. Ngoại tìm cách nói chuyện và đưa tiền của con cho ông đi. Nếu không thì con không dám ăn cơm của ông nữa đâu. Con sẽ tìm cách tránh mặt ông khi có thể để ông bớt giận. Mỗi tối con về đây ngủ thôi. Nhưng dù không ăn cơm của ngoại thì hàng ngày, sau khi tan chợ con vẫn về đây nấu cơm dọn lên cho ông bà rồi con ra đồng. 

- Bà cháu mình cố chịu đựng con à. 

- Dạ, đó không phải là cách tốt ngoại à. Con phải làm gì để giảm bớt lời cay nghiệt của ông chứ. Ông không muốn nuôi con thì con đừng để ông phải nuôi. Giờ còn mỗi mình con ở đây. Con không muốn vì con mà bà khổ sở nữa... 

Tôi rất cô đơn. Tôi mong chị quay về với tôi nhưng tôi rất  lo chị không làm được việc rồi bị chủ đuổi mà quay về thì sẽ "chết" với ông. Tôi mong anh ba về đưa đi thăm ba má... Mong hết giặc để gia đình đoàn tụ. Lòng tôi quá trống trải... Cô đơn len lỏi vô từng tế bào... thấu tận mọi ngóc ngách tâm hồn...    

Tâm hồn trẻ thơ của tôi bị bầm giập, tả tơi đến vậy mà mợ dâu vẫn không chịu buông tha... Việc bị tách xa chị, tôi đang cố gắng nhưng chưa thể lấy lại được thăng bằng thì một hôm tôi bị mợ dâu "quan tâm" và bổn cũ lập lại. Một tối, sau khi từ ngoài đồng về, tôi vừa nuốt vội ít cơm nguội với tương sống cho có cái trong bụng thì nghe tiếng mợ dâu từ nhà trên vọng xuống:

- Con Tươi cũng lớn rồi nên con đã kiếm chỗ cho nó làm. Nhà vợ chồng 9 Khế ở ngoài chợ cần người giúp việc. Má cho nó ra đó ở với người ta, người ta nuôi cơm, có chỗ ở lại có tiền... 

- Bà đưa nó đi ở cho nhà 9 Khế đi. - Ông ngoại lên tiếng ủng hộ mợ dâu đồng thời ra lệnh luôn cho bà ngoại. 

Bà ngoại không nói gì. Bà bỏ vô buồng nằm. Tôi theo ngoại vô nằm bên cạnh. Bà ôm tôi, nói:

- Con à, ở đây cũng không yên ổn, hay con ra nhà 9 Khế ở xem sao?

Với tôi thì từ khi hai chị em bị tách rời nhau, ở đâu cũng vậy thôi, cũng chỉ một mình. Hơn nữa tôi không muốn bà vì mấy chị em tôi mà bị ông chửi rủa, xúc phạm hoài. Nhưng nếu đi làm con ở cho nhà người thì triệt luôn đường đọc sách. Thấy ngoại thở dài, tôi liền trả lời:

- Dạ, được ngoại à. 

- Để mai bà ra gặp vợ chồng 9 Khế nói chuyện với nó nghen! 

- Dạ... 

Đêm đó tôi thức trắng, nghĩ ngợi rất nhiều. Nhớ ba, nhớ má, nhớ anh, nhớ chị... Bà ngoại cũng trằn trọc thâu đêm. Tôi rất thương bà nên nằm im như không có gì xảy ra. Lòng tôi đầy bão giông...

Tuổi thơ dữ dội - Phần 1

Tuổi thơ dữ dội - Phần 3

5 ( 1 bình chọn )

Chia sẻ Chia sẻ
Nhạc cách mạng, nhạc Trịnh Công Sơn, dân ca. Nghệ sĩ kịch nói Kim Cương, nghệ sĩ dân ca Thu Hiền. Thích đọc sách, báo, lướt mạng, cập nhật, học hỏi.

Ý kiến bạn đọc (0)

Tuổi thơ dữ dội - Phần 3

28/08/2020 08h:58

176

Đêm đó ngoài trời mưa tầm tả, lúc xối xả, lúc rả rích dội vào lòng tôi càng thêm tê tái...

Tuổi thơ dữ dội - Phần 1

28/08/2020 08h:32

174

Hồi nhỏ tôi thường nghe má kể "Khi con vừa lọt lòng thì má bị giặc bao vây, má túm vội con bay qua mấy con mương, chạy ra cánh đồng, lủi vô ruộng lúa mùa đang rộ chín vàng... Giặc đuổi theo sát nách, lùng sục khắp nơi... Trời nóng hầm hập, lá lúa cứa da con, sữa má chưa kịp về nên con đói lả... má lo con khóc nhưng con im thin thít không hề ọ ẹ... Tìm mãi không được nên chúng rút đi..."

Cùng chủ đề

Bài viết mới